Chương 2 - Trở Về Để Thay Đổi Kết Cục

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bạn học, cậu không sao chứ? Có chỗ nào thấy không khỏe không?”

Cậu trai nhận lấy khăn giấy, lau mặt, lắc đầu:

“Không… không sao, cảm ơn. Vừa rồi là bạn… gọi người tới cứu tôi à?”

“Ừ.” Tôi gật đầu, “Sau này nhớ cẩn thận, dòng chảy xa bờ rất nguy hiểm.”

Cậu ấy còn định nói gì đó thì —

Tiếng khóc nức nở kìm nén vang lên bên cạnh.

Phan Ngọc không biết từ đâu chui ra, lao vào lòng Diệp Xuyên, ôm chặt lấy eo anh ta, mặt vùi vào ngực ướt sũng, vai run lên.

Thì ra cô ta vẫn luôn lén nhìn từ trong bóng tối, chỉ là kiếp trước có người chết nên không dám xuất hiện.

Lúc này cơ thể Diệp Xuyên khẽ cứng lại, theo phản xạ định ôm lại, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được liếc về phía tôi, vẻ mặt có chút chột dạ.

Tôi quay mặt đi, chuyên tâm nhìn cậu con trai trước mặt.

Nhân viên y tế kiểm tra xong, xác nhận không có gì nghiêm trọng, dặn dò cậu ấy nghỉ ngơi.

Diệp Xuyên ôm lấy eo Phan Ngọc, nhìn thấy vẻ mặt bình thản của tôi khi nghiêng đầu đi, phát hiện tôi không hề liếc nhìn anh ta một cái.

Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên trong mắt anh ta hiện lên vẻ kinh ngạc.

2

Tiếng còi xe cứu thương dần xa.

Phan Ngọc đi cùng Diệp Xuyên đến bệnh viện kiểm tra. Trước khi đi, anh ta quay đầu lại nhìn tôi một cái, ánh mắt vô cùng phức tạp, mà tôi thì chẳng buồn giải mã.

Ba mẹ và anh trai tôi nhanh chóng tới bãi biển, anh tôi còn cầm theo cây kem, ôm chặt lấy tôi, lực mạnh đến mức khiến xương tôi đau nhức.

“Dọa chết anh rồi! Tiểu Thi, em không sao chứ?” Giọng anh ấy vẫn còn run rẩy, “May quá, may mà em không nhảy xuống cứu Diệp Xuyên!”

“Làm sao có chuyện đó được chứ!” Tôi phản bác ngay.

“Em thích cậu ta như vậy, ai mà biết em có xúc động nhảy xuống hay không!”

Thì ra kiếp trước, anh tôi đã vì biết tôi thích Diệp Xuyên nên mới liều mình cứu anh ta…

Tôi dựa vào lồng ngực anh trai, ngửi thấy mùi bột giặt sạch sẽ quen thuộc, nước mắt tôi trào ra.

Anh tôi còn sống. Ấm áp. Biết thở.

Kiếp trước, vòng tay này đã trở nên lạnh lẽo khi tôi mười bảy tuổi, trở thành một bức ảnh đen trắng, một cái tên khắc trên bia mộ – là khoảng trống mãi mãi không thể lấp đầy trong lòng tôi.

“Anh…” Tôi nghẹn ngào, “Anh không sao thì thật tốt…”

Mẹ tôi đi tới, vỗ nhẹ đầu tôi:

“Con bé này, nói gì vậy hả? Anh con có nhảy xuống biển đâu, đi mua kem cho con đấy, đi nào, về thôi, mấy ngày tới đừng ra biển nữa.”

Ba tôi cũng nghiêm mặt:

“Diệp Xuyên rốt cuộc nghĩ cái gì vậy? Làm người ta lo sốt vó!”

Về đến nhà, bốn người chúng tôi cùng ăn tối. Dù đã qua họ vẫn còn sợ khi nhắc lại chuyện ban chiều.

Còn tôi thì tự nhốt mình trong phòng.

Trên bàn học vẫn là bài tập vật lý chưa làm xong, tường dán thời khóa biểu chỉnh tề, bệ cửa sổ đặt cặp tượng đất sét tôi và Diệp Xuyên làm hồi tiểu học.

Tất cả đều mang hơi thở thuần khiết của tuổi mười bảy.

Nhưng tôi biết, mọi thứ đã không còn như cũ.

Tôi sống lại rồi.

Mang theo ký ức của bốn mươi năm.

Mang theo sự lừa dối, sự uổng phí, và cảm giác bị oán hận suốt cả đời.

Sống lại, trước khi bi kịch bắt đầu.

Diệp Xuyên cũng trọng sinh.

Anh ta hận tôi. Kiếp trước hận anh tôi “lo chuyện bao đồng” cứu anh ta.

Hận tôi “trói buộc” cả cuộc đời anh ta.

Kiếp này, lại hận tôi “lại xen vào” mà cứu anh ta.

Thật nực cười.

Tôi mở ngăn kéo đáy tủ, lấy ra một chiếc hộp thiếc.

Bên trong chẳng có gì quý giá: vài tấm thiệp đã phai màu, vài “phiếu làm hòa” Diệp Xuyên từng viết cho tôi, cùng mấy tấm ảnh cũ.

Tôi và Diệp Xuyên, khi cả hai bốn tuổi, ngồi cạnh nhau trên xích đu, cầm que kem.

Tôi ăn chậm, kem chảy dính lên tay, đúng lúc Diệp Xuyên ghé lại, định lè lưỡi liếm.

Mẹ Diệp đang cầm máy ảnh chụp đúng khoảnh khắc thân mật, hài hước ấy.

Thanh mai trúc mã. Vô tư vô lo.

Từng là kỷ niệm tôi quý giá nhất.

Sau này mới biết, trong lòng anh ta có người khác.

Tất cả những ký ức ấy, đối với anh ta, chỉ là gánh nặng phải đối phó.

Tôi cất ảnh lại.

Không nhìn nữa.

3

Những ngày sau khi trọng sinh, tôi cố tình tránh tất cả những con đường có thể gặp Diệp Xuyên.

Đi học thì chọn cổng Tây chứ không đi cổng Đông.

Giờ ra chơi không giúp anh ta lấy nước.

Giờ thể dục chọn chơi cầu lông thay vì chọn bóng rổ chỉ để được cùng đội với anh ta.

Nghe nói anh ta cũng đang tránh mặt tôi.

Tốt. Đỡ phiền.

Kỳ thi giữa kỳ học kỳ I lớp 12, thành tích của tôi âm thầm nhảy vọt lên top 50 toàn khối.

Ba mẹ tôi mừng rỡ, anh trai xoa đầu tôi:

“Em gái anh thông suốt rồi đấy!”

Chỉ có tôi biết, thành tích này là cái giá của 40 năm hối hận và bài học xương máu.

Trong bữa tiệc tụ họp hai gia đình, ba mẹ Diệp Xuyên cũng khen tôi tiến bộ, còn nhắc đến truyền thống đi trượt tuyết dịp Tết Dương lịch, hỏi tôi năm nay muốn đi sân nào.

Mọi năm, tôi luôn háo hức nhìn Diệp Xuyên, đoán xem anh ta muốn đi đâu.

Nhưng hiện tại tôi đang cúi đầu nhắn tin với Kỷ Trác Diên.

Cậu ấy vừa gửi tôi cách giải một bài toán thi học sinh giỏi, tôi cũng có một hướng giải sáng tạo khác, nên đang gõ trả lời rất nhanh.

“Tiểu Thi?” Mẹ Diệp dịu dàng gọi tôi.

Tôi ngẩng đầu, mặt còn vương nụ cười chưa tan:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)