Chương 17 - Trở Về Để Lấy Lại Cuộc Đời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phụ thân bước tới, ông tháo mũ giáp xuống, để lộ gương mặt từng trải phong sương nhưng đầy uy nghiêm.

“Mọi người đứng dậy đi.”

Thanh âm ông trầm ổn mà mạnh mẽ, trấn an lòng người.

“Chúng ta không phải thần tiên Bồ Tát, chúng ta và các ngươi giống nhau, đều là những kẻ bị thế đạo này ruồng bỏ.”

“Ta chỉ có một nơi để đi, nơi ấy có ruộng đất, có nhà cửa, có lương thực ăn không hết.”

“Ta không thể bảo đảm các ngươi sẽ sống đời vinh hoa phú quý, nhưng ta có thể bảo đảm, ở nơi đó, sẽ không ai coi các ngươi là nô lệ, mỗi người đều có thể dựa vào chính đôi tay mình mà sống cho đàng hoàng.”

“Ai nguyện theo ta đi, thì ăn no uống đủ, cùng chúng ta trở về nhà.”

“Ai không muốn, sau khi ăn xong bữa này, lấy chút lương khô rồi tự đi.”

Nói xong, ông không nói thêm gì nữa.

Im lặng.

Sau một khoảng yên lặng như chết.

Là tiếng hoan hô và tiếng khóc vang trời.

“Chúng ta nguyện ý!”

“Chúng ta nguyện theo ân công đi!”

Nhìn từng gương mặt trước mắt lại bừng lên hy vọng, ta biết.

Vân Thành của ta, cuối cùng cũng nghênh đón đợt con dân đầu tiên thực sự thuộc về nơi này.

Một vương quốc mới tinh, ngay trong đêm nay, giữa vùng hoang dã này, lặng lẽ đặt nền móng.

Mười ba

Khi ánh bình minh xé tan bóng đêm, soi rọi con đường trở về của chúng ta, hơn trăm người vừa được trả lại tự do ấy, trên mặt vẫn còn mang vẻ ngỡ ngàng và không chân thực.

Họ theo sau xe ngựa của chúng ta, bước chân lảo đảo, nhưng lại không dám rơi lại dù chỉ một bước.

Họ sợ đây chỉ là một giấc mộng.

Sợ rằng sau khi tỉnh mộng, chờ đón họ vẫn là chiếc lồng lạnh lẽo cùng bóng tối không thấy mặt trời trong hầm mỏ.

Cho đến khi chúng ta băng qua khu rừng chướng khí dày đặc kia.

Cho đến khi một tòa thành đá lấp lánh rạng ngời dưới ánh sớm, không chút báo trước mà xuất hiện trước mắt họ.

Tất cả mọi người đều dừng bước.

Họ há hốc miệng, trong mắt ngập tràn chấn động mà cả đời này chưa từng có.

Hào nước rộng lớn, dẫn nước sông trong veo vào thành.

Tường thành cao lớn kiên cố, được xây bằng đá xanh phẳng lì, phía trên còn có lỗ châu mai và vọng lâu.

Bên trong thành là từng dãy nhà gỗ đá chỉnh tề ngay ngắn, đường phố sạch sẽ, quy hoạch đâu ra đấy.

Một tòa chủ bảo trung tâm sừng sững nguy nga, như một gã khổng lồ trầm mặc, trấn giữ mảnh đất này.

Đây đâu giống một đám ô hợp ở đất Man Hoang.

Rõ ràng là một tòa thành lớn đã thành hình, vững như thành đồng vách sắt!

“Đây… nơi này là…”

Lão nhân dẫn đầu kia, thanh âm run đến không thành tiếng.

Ta bước xuống từ xe ngựa, đi đến trước mặt họ.

“Nơi này, chính là nhà mà ta đã nói.”

Ta dang rộng hai tay, hướng về họ, cũng hướng về tòa thành mà chúng ta tự tay dựng nên.

“Hoan nghênh đến với Vân Thành.”

“Hoan nghênh về nhà.”

“Nhà” hai chữ ấy, tựa như một dòng ấm áp, trong khoảnh khắc đã đánh trúng nơi mềm mại nhất trong lòng tất cả mọi người.

Tiếng khóc bị nén nhịn bấy lâu, tựa như nước lũ vỡ đê, rốt cuộc không thể kìm lại nữa.

Họ khóc đến tan nát cõi lòng, khóc như những đứa trẻ.

Tất cả khổ nạn, nhục nhã và tuyệt vọng của nửa đời trước, đều được trút ra hết thảy.

Mẫu thân bước lên trước, lần lượt an ủi những phụ nữ và đứa trẻ ấy, trong mắt tràn đầy từ ái.

Phụ thân và huynh trưởng thì vỗ lên vai những nam nhân trai tráng kia, âm thầm truyền cho họ sức mạnh.

Ta không đi quấy rầy họ.

Trút hết là điều cần thiết.

Chỉ khi hoàn toàn nói lời từ biệt với quá khứ, mới có thể thật sự ôm lấy tân sinh.

Đợi đến khi cảm xúc của họ dịu xuống đôi chút.

Trong lòng ta khẽ động.

Rào rào——

Quần áo bằng vải thô sạch sẽ, chồng chất thành một ngọn núi nhỏ.

Nước sạch bốc hơi nóng, đầy ắp mấy thùng gỗ lớn.

Bên cạnh còn có bồ kết và những chiếc khăn mới tinh.

“Mọi người hãy ra bờ sông tắm rửa sạch sẽ trước, rồi thay y phục mới.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)