Chương 6 - Trở về để không hối hận
Trên thư chỉ có vỏn vẹn ba câu.
“Nếu sớm biết nàng chính là vị hôn thê của người ấy.”
“Dù có trái lễ pháp.”
“Ta cũng nhất định làm theo lời Cố Hoa Tranh cầu xin.”
13
Phương thuốc này chính là phương thuốc năm ấy ta cùng Thẩm Kinh Lan và hơn mười vị quân y nghiên cứu mấy tháng mới có được.
Đời trước chàng ấy từng nói, lần này chàng ấy về kinh báo cáo công vụ là muốn bẩm báo với hoàng đế chuyện dịch bệnh Tây Nam, sợ bệnh này lây lan, gây họa đến các châu thành phủ nha khác.
Nhưng khi ấy triều thần đứng đầu là Cố tướng đều nói, Tây Nam vốn là đất hoang man, cổ độc chướng khí thường thấy, chưa chắc đã là ôn dịch.
Chàng ấy tuy quyền cao chức trọng, lại không thể lấy lời của một mình mình chống lại cả triều đình, chuyện này bị hoàng đế tạm thời gác lại.
Vì vậy mới có tai họa ôn dịch về sau.
Ta đặt lại phương thuốc vào hộp gỗ.
Trong lòng quyết định.
Chàng ấy đã không đến gặp ta, vậy ta sẽ đi gặp chàng ấy.
Bất kể đời này có duyên hay không, giao phương thuốc này cho chàng ấy, ta cũng có thể yên lòng.
Nhưng ta liên tiếp ba ngày đến quân doanh tìm chàng ấy, đều bị chặn ngoài doanh.
Cho đến ngày này, ta nghe nói Thẩm Kinh Lan vào cung.
Bèn chờ chàng ấy ở con đường tất phải đi qua ngoài cung.
Không ngờ không đợi được chàng ấy, lại đợi được đội ngũ rước dâu của Bùi Tự.
Lúc này ta mới nhớ ra, hôm nay là ngày đại hôn của chàng và Cố Hoa Tranh.
Chàng mặc hỷ phục lộng lẫy ngồi trên ngựa, nhìn thấy ta liền nhíu mày.
“Ôn Ngọc Dung, sao nàng lại ở đây?”
Không đợi ta trả lời, chàng đã thấp giọng lạnh lẽo nói:
“Chẳng lẽ muốn trước mặt mọi người cướp hôn?”
Cố Hoa Tranh nghe thấy, cũng vén rèm kiệu hoa.
Lấy quạt che mặt, nhàn nhạt cười:
“Biểu muội đến chúc mừng Bùi lang và ta sao? Đến cũng sớm quá rồi, hay là cứ đến Bùi phủ chờ trước, uống chén rượu mừng giải khát.”
Bá tánh vây xem xung quanh đều ngạc nhiên.
Ta nhường một bước, bình thản nói với Bùi Tự:
“Rượu mừng thì không cần. Ta đến đây không phải để đợi chàng.”
Nhưng chàng không tin.
Sợ ta trước mặt mọi người nói ra chuyện xưa hai chúng ta từng có hôn ước, chàng thế mà ra hiệu bằng mắt cho gã sai vặt sau lưng.
Gần như nghiến răng nói với ta:
“Biểu muội nói vậy sai rồi. Đã đến thì cứ yên phận. Người đâu, đưa biểu tiểu thư về phủ trước, chăm sóc cho tốt.”
Nói xong, gã sai vặt kia liền tiến lên muốn đưa ta đi.
Trong lòng ta hiểu rõ, chàng sợ ta xuất hiện trước mặt mọi người phá hỏng chuyện tốt hôm nay.
Muốn cưỡng ép đưa ta đi giam lại.
Nhưng ta không muốn.
Ta liền vùng vẫy trước mặt mọi người, đá gã sai vặt kia một cước.
Đang định chạy trốn, xoay người lại đâm vào một lồng ngực rắn chắc.
Người đến đỡ lấy ta, chỉ cúi đầu nhìn một cái, liền sững lại.
Cùng lúc đó, ta cũng nhìn rõ mặt chàng ấy.
“Hầu gia…”
14
Chàng ấy không nói nhiều, kéo ta ra sau lưng.
Lạnh giọng với Bùi Tự:
“Ngày đại hôn, Bùi đại nhân không lo đi bái đường đãi khách, lại ở trên phố dài trước mặt mọi người ức hiếp dân nữ, là ý gì?”
Cố Hoa Tranh thấy chàng ấy, dường như không ngồi yên được.
Nàng ta bỏ quạt tròn xuống, sốt ruột nói:
“Kinh Lan ca ca, huynh không đến phủ ta chờ uống rượu mừng, lại ở đây làm gì?”
“Bản hầu vốn đang định đi uống rượu mừng của ngươi. Ai ngờ thuận đường đi ngang qua lại thấy hai phu thê các ngươi làm ra hành vi này.”
Chàng ấy dường như thật sự chẳng có tình ý gì với Cố Hoa Tranh, nhíu mày nói:
“Giữa thanh thiên bạch nhật, còn ra thể thống gì?!”
Cố Hoa Tranh nghẹn một thoáng.
Lại trừng mắt nhìn ta, nũng nịu giận dữ:
“Nếu không phải người này muốn trước mặt mọi người cướp hôn, ai thèm để ý nàng ta?”
“Cướp hôn?”
Thẩm Kinh Lan hơi kinh ngạc quay đầu nhìn ta một cái.
Dừng một chút, vẫn hỏi:
“Cô nương, chuyện này thật sao?”
Chàng ấy vẫn như đời trước, trượng nghĩa lên tiếng, hiệp cốt nhu tình.
Nhưng ta đã không còn để tâm đến hai người kia.
Ta bèn nắm chặt lấy tay áo chàng ấy.
“Không, hầu gia, người ta muốn tìm là ngài.”
Nhất thời, sắc mặt Cố Hoa Tranh xanh mét.
Thậm chí không để ý thể diện, ở bên kia mắng to:
“Ôn Ngọc Dung, chẳng lẽ ngươi còn đang mơ cóc ghẻ ăn thịt thiên nga?!”
Ta lười nhìn nàng ta, chỉ chăm chú nhìn gương mặt quen thuộc của Thẩm Kinh Lan.
Nghĩ đến ba tháng đời trước.
Còn có phong tuyệt bút ba năm sau.
Hốc mắt ta bỗng có chút cay xót.
Nhưng lúc này chàng ấy vẫn chưa biết chuyện đời trước.
Ta bèn gắng gượng thu lại tâm thần, trịnh trọng nói với chàng ấy:
“Ta biết hầu gia hiện đang lo lắng chuyện dịch bệnh Tây Nam.”
Quả nhiên, sắc mặt chàng ấy hơi đổi.
Ta liền đưa hộp gỗ đến trước mặt chàng ấy.
“Phương thuốc trong hộp này có thể giải độc dịch bệnh. Hầu gia có muốn xem thử không?”
Thẩm Kinh Lan nhíu mày, dường như nửa tin nửa ngờ, nhưng rốt cuộc vẫn nhận lấy chiếc hộp gỗ trong tay ta.
Chàng ấy dặn phó tướng sau lưng:
“Đổi đường, về quân doanh.”
Ngay sau đó, chàng ấy muốn dẫn ta rời đi.
Mặc cho Cố Hoa Tranh ở phía sau tức đến hỏng người, hét lên:
“Thẩm Kinh Lan! Hôm nay nếu huynh dám đưa nàng ta đi, sau này hai ta ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Xung quanh, bá tánh đã bắt đầu xì xào bàn tán.