Chương 6 - Trở Về Để Chữa Lành

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thôi Vân Dao run rẩy, nhưng không dám từ chối, chỉ có thể từng ngụm nuốt xuống, giống như những tủi nhục mà quãng đời còn lại nàng ta phải nuốt vậy.

Ta đứng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, bình tĩnh nhìn báo ứng của bọn họ.

Thôi Vân Dao vẫn nhìn thấy ta ngoài cửa.

Sau khi Tạ Chiêu rời đi, nàng ta tìm tới, không cam lòng cười lạnh với ta.

“Ngươi tưởng Vu Minh Dương tốt hơn Tạ Chiêu được bao nhiêu? Đừng tưởng gả cho hắn thì ngươi cao quý hơn ta.”

“Tối qua Vu Minh Dương ngã gục trên bụng hoa khôi, tới hôm nay còn chưa tỉnh. Chắc ngươi không biết đâu nhỉ?”

“Ít nhất Tạ Chiêu yêu ta, bảo vệ ta. Còn hơn ngươi ngày ngày nơm nớp lo sợ, chẳng biết lúc nào sẽ thành quả phụ.”

Kiếp trước hay kiếp này, nàng ta vẫn luôn thích coi ta là kẻ địch.

Dường như ta sống càng tệ thì càng chứng minh mẹ con họ thành công.

Bây giờ nghĩ lại, đó chẳng phải cũng là một loại bi ai sao?

Phải dựa vào việc thắng một kẻ địa vị thấp hơn để tìm cảm giác thành công, chỉ có thể chứng minh sự bất tài của chính họ.

Ta nghịch mấy rương trang sức quý giá Vu gia đưa tới, cười không khép được miệng.

“Ngươi cũng đâu phải không nhìn thấy. Vu gia ngoài Vu Minh Dương không ra gì ra thì những thứ còn lại đều là thứ trăm người chọn một.”

“Lão phu nhân thương ta, Vu phu nhân thích ta ngoan ngoãn, ngay cả Vu Minh Dương còn khen ta biết đại cục, chịu bỏ ngàn vàng mua hoa khôi cho hắn, không hổ là chủ mẫu tốt mà tổ mẫu chọn cho hắn.”

Huống hồ Thôi Vân Dao sao biết được, đợi ta gả vào phủ chẳng bao lâu sẽ được thăng quan phát tài, phu quân qua đời, phần còn lại chỉ còn phúc khí hưởng không hết.

Nàng ta tức giận phất tay áo rời đi, khắp nơi truyền chuyện trước đây ta từng yêu mến Tạ Chiêu.

Vu phu nhân lại kéo tay ta, đau lòng vô cùng.

“Đứa trẻ ngoan, khổ cho con rồi.”

Ta lắc đầu.

“Chỉ là tận chút lòng vì Vu công tử thôi, không tính là vất vả.”

11

Vu Minh Dương mắc thượng mã phong, miệng méo mắt lệch nằm trên giường.

Ta không những không hủy hôn mà còn chủ động cùng Vu mẫu chạy khắp nơi tìm thầy hỏi thuốc cho hắn.

Thu phục trái tim phu quân có gì đáng kể?

Ta muốn thu phục tất cả trái tim trên dưới Vu gia.

Ta chuyện gì cũng tận tâm, lại dịu dàng ngoan ngoãn, đương nhiên không ai nghĩ thượng mã phong của Vu Minh Dương là do ta động tay.

Hắn đặc biệt thích thiếu nữ còn trinh, bất chấp ý nguyện người khác, cứ nhìn trúng là chiếm làm của mình.

Những nữ tử bị hủy danh tiết rồi treo cổ, nhảy sông, thậm chí bị cha mẹ siết cổ chết không biết có bao nhiêu.

Ta tới đây vì vinh hoa phú quý.

Hắn cầm tiền tới chốn hoa liễu chơi bời thế nào vốn chẳng liên quan đến ta.

Nhưng dựa thế hiếp người, tàn hại nữ tử nhà lành thì phải nợ máu trả bằng máu.

Kiếp trước lúc học y ta đã biết Tiết thần y trong thành chỉ có hư danh, là kẻ lừa đời lấy tiếng, giả dối, coi mạng người như cỏ rác.

Kiếp này ta cầm chứng cứ hắn từng chữa chết người, ép hắn hợp tác với ta.

Thuốc tráng dương khiến Vu Minh Dương “sinh long hoạt hổ”, “một đêm không nghỉ” tuy có hiệu quả thần kỳ nhưng cực kỳ hại thân, phóng túng hơn một tháng sẽ vét sạch cơ thể.

Hoa khôi Thanh Phong Lâu vì ngàn vàng ta hứa, đêm nào cũng quyến rũ hắn không chịu về nhà.

Cuối cùng hắn ngã gục trên giường nàng ta.

Tiết thần y liền tiếp nhận cục diện rối ren, bắt đầu chữa thân thể cho Vu Minh Dương.

Tinh thần được cưỡng ép duy trì, chỉ chờ sau khi ta gả vào, thuốc sẽ ngừng và hắn sẽ chết.

“Cũng nhờ con tận tâm, Minh Dương quả thật đã đỡ hơn nhiều.”

Ta ngoan ngoãn từ chối công lao.

“Là Vu bá mẫu thương con trai, ngày ngày cầu phúc cảm động trời xanh nên mới cầu được sinh cơ cho công tử.”

Bà nghe vậy vui vẻ, đặc biệt cho ta một xấp ngân phiếu để mua thứ mình thích.

Ta đã nói rồi, Vu gia ngoài Vu Minh Dương không ra gì, thứ gì khác cũng đều là điều một thứ nữ nhỏ bé như ta cầu còn không được.

Ta đầy mặt vui vẻ, vừa ngẩng đầu đã chạm mặt Tạ Chiêu.

12

“Thời Nghi, lần này tại sao nàng không cứu ta?”

Tạ Chiêu ngẩng khuôn mặt tiều tụy không chịu nổi lên, đau khổ nhìn ta.

Nỗi buồn và đau đớn quấn chặt trong mắt hắn khiến ta biết hắn cũng quay trở lại rồi.

“Ta đã nằm mơ.”

“Trong mơ nàng từng cứu ta.”

“Thời Nghi, vốn dĩ nàng yêu ta, vốn dĩ nàng phải cứu ta khỏi biển lửa. Nàng…”

“Đủ rồi!”

Ta vô tình cắt ngang hắn.

“Chẳng phải chàng không thèm việc ta cứu chàng sao? Bây giờ còn tiếc nuối cái gì?”

“Không lẽ… trêu chó trêu mèo lâu ngày rồi sinh tình cảm?”

Lời châm chọc của ta khiến toàn thân hắn run rẩy.

Khuôn mặt bị lửa thiêu kia càng dữ tợn trong tiếng gào, quả nhiên rất ghê tởm.

“Sự căm ghét của chàng và những lời sỉ nhục của bọn họ hết lần này tới lần khác nhắc ta đừng xen vào nhân quả của người khác. Ta nghe lời, cố thoát khỏi vòng xoáy số mệnh, vậy mà chàng lại trách ta lạnh lùng.”

“Quả nhiên ta làm thế nào cũng sai.”

“Bởi vì những kẻ ích kỷ như các người chỉ muốn người khác không cầu báo đáp mà moi tim móc phổi vì mình.”

“Đúng không, đồ xấu xí?”

Giấc mơ của hắn được chứng thực.

Hắn hoàn toàn sụp đổ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)