Chương 6 - Trở Về Để Chọn Lựa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn về phía ba:

“Ba, con chắc chắn sẽ không đồng ý cuộc hôn nhân này. Nhưng tư cách và đạo đức của anh ta, ba vẫn cần làm rõ. Anh ta là cảnh vệ bên cạnh ba, nếu dính vào những chuyện bẩn thỉu này, không chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng của ba mà còn tổn hại hình ảnh người lính. Con đề nghị nhất định phải làm rõ xét nghiệm ADN!”

Cố Kiến Quốc không ngờ rằng ngay cả khi anh ta chấp nhận hủy hôn, tôi vẫn không bỏ qua Anh ta bắt đầu tức giận:

“Thanh Thanh! Tôi đã nhẫn nhịn hết mức, đã chủ động nói chia tay, cô vẫn không tha cho tôi. Cô làm vậy rốt cuộc là vì cái gì?!”

“Vì cái gì ư?” – tôi nghiến răng – “Anh còn mặt mũi hỏi? Anh không nên chịu trách nhiệm với việc mình đã làm sao? Không nên có trách nhiệm với mẹ con người ta sao?”

“Chịu trách nhiệm?” – Cố Kiến Quốc bỗng phá lên cười – “Cô chẳng có bằng chứng gì mà bắt tôi chịu trách nhiệm? Tôi chịu trách nhiệm với ai? Bằng cách nào? Cô thì ghét bỏ tôi, coi thường tôi, tôi còn biết làm sao?”

Nhìn khuôn mặt đầy sự trơ tráo và vô liêm sỉ của anh ta, tôi không kiềm được cơn giận, giơ tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái:

“Loại cặn bã như anh, chỉ làm xấu mặt quân đội!”

Cố Kiến Quốc hoàn toàn không ngờ tôi sẽ ra tay ngay trước mặt ba tôi, chỉ biết ôm mặt, im lặng, nghẹn họng.

Đúng lúc đó, Dương Quyên bỗng hét lên:

“Tôi nhớ ra rồi!”

Cô lục trong túi, lấy ra vài tờ biên lai chuyển tiền:

“Thủ trưởng, ngài xem! Nếu đứa bé không phải con anh ta, thì tại sao anh ta lại chuyển tiền cho tôi hàng tháng để nuôi con?”

Cố Kiến Quốc chưa để ba tôi cầm lên xem đã vội giật lấy trước:

“Đúng, tôi có chuyển tiền! Nhưng đó là vì cô ta tỏ tình với tôi, tôi từ chối rồi, thấy cô ấy một thân một mình nuôi con vất vả nên mới giúp đỡ chút đỉnh, đơn thuần là lòng trắc ẩn thôi!”

Tôi nghe mà muốn bật cười – một trò hề thật sự:

“Trên đời này người đáng thương nhiều lắm, sao tôi chưa từng thấy anh thương ai khác? Chỉ đúng một mình cô ấy là anh thương hại à?”

“Vậy còn đứa bé, mặt mũi giống anh như tạc, đó là trùng hợp luôn sao?”

Cố Kiến Quốc vẫn cứng họng:

“Giống thì sao? Có câu ‘không có trùng hợp thì đâu thành truyện Chuyện này chưa thể nói lên điều gì.”

Lúc này, ba tôi – người nãy giờ vẫn im lặng – đột nhiên lên tiếng, giọng trầm hẳn lại:

“Đưa tôi xem mấy tờ chuyển khoản đó.”

Cố Kiến Quốc khựng lại, chần chừ.

Ba tôi bỗng lớn giọng, rõ ràng có ý tức giận:

“ĐƯA ĐÂY!”

Lúc này anh ta mới miễn cưỡng đưa cho ba, ánh mắt đầy lảng tránh.

Ba tôi nhìn sơ qua số tiền, khóe mắt lập tức giật lên:

“Kiến Quốc, con nói thật cho ta biết. Chuyển khoản đều đặn hàng tháng, mà số tiền gần bằng một nửa lương của con. Con gọi đây là lòng tốt thông thường à? Người bình thường có ai làm đến mức đó không?”

“Thủ trưởng, con…” – Cố Kiến Quốc á khẩu, không nói được câu nào.

Ba tôi đá mạnh một cú, khiến Cố Kiến Quốc ngã lăn ra đất. Ông thở hổn hển, giận dữ quát:

“Nói! Rốt cuộc là chuyện gì?!”

Ngay khi anh ta chuẩn bị khai thật, một người đột nhiên xông vào:

“Đừng đánh con trai tôi! Tất cả là lỗi của tôi!”

Mọi người lập tức quay lại nhìn.

Chỉ thấy mẹ của Cố Kiến Quốc nước mắt lưng tròng, quỳ gối xuống nền nhà:

“Thủ trưởng, nếu cần đánh thì cứ đánh tôi. Là lỗi của tôi, chuyện này không liên quan gì đến thằng bé cả.”

Sự xuất hiện đột ngột của bà ta khiến tất cả đều sững sờ.

Vừa đỡ con trai dậy, bà vừa vừa khóc vừa kể:

“Đây là chuyện xấu trong nhà, tôi không muốn con mình nói ra ngoài, nên bao năm qua Kiến Quốc mới phải nhẫn nhịn. Thực ra… Dương Quyên là con gái riêng của tôi, cũng chính là em gái cùng mẹ khác cha của Kiến Quốc.”

“Cái gì?!” — Tôi gần như không tin vào tai mình.

Không chỉ tôi, đến cả Dương Quyên – người liên quan trực tiếp – cũng chết sững tại chỗ.

Cô liên tục lắc đầu, nhìn tôi:

“Không… không phải vậy! Bà ấy không phải mẹ tôi! Không thể nào!”

Chưa kịp nói hết, mẹ Cố Kiến Quốc đã nhào tới, vừa khóc vừa nước mũi tèm nhem:

“Con gái à, mẹ biết con hận mẹ vì năm xưa bỏ rơi con… Nhưng khi đó mẹ cũng bất đắc dĩ! Đừng trách mẹ nữa… Mẹ biết mình sai rồi…”

“Nhìn xem, anh con tháng nào cũng gửi tiền nuôi con — con tha thứ cho mẹ đi, được không?”

Dương Quyên đẩy bà ta ra một cách dứt khoát:

“Con trai bà làm ra chuyện đê tiện như vậy, bà không những bênh vực mà còn bịa ra cái lời nói dối trắng trợn này! Bà lớn tuổi thế này rồi, bà không thấy xấu hổ à?!”

Nhưng bà ta lại như miếng cao dán dính chặt lấy người, tiếp tục ôm cô:

“Mẹ sai rồi… Mẹ hiểu nếu con không nhận mẹ cũng được, nhưng đừng vì hận mẹ mà hủy hoại cuộc đời của anh con!”

“Nó vô tội… nó đã làm quá nhiều vì con rồi. Làm người phải có chút lương tâm chứ con!”

7

Mẹ Cố Kiến Quốc xuất hiện như chiếc phao cứu sinh khiến anh ta từ chỗ cùng đường lại tràn đầy hy vọng. Anh ta vội vàng bước đến cạnh ba tôi, mặt đầy vẻ “hối hận”:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)