Nghe nói phủ Bắc Vương đã tìm về được thiên kim thật sự thất lạc bên ngoài suốt mười sáu năm, ta lập tức ném bát thuốc đi, ngoảnh đầu chạy ra ngoài.
Ta một đường chạy như bay tới trước cửa vương phủ, chen vào đám người tìm một góc ngồi xuống, chuẩn bị xem trò hay cho thật đã mắt.
Vị thiên kim thật ấy quả nhiên rất có phô trương, một thân hồng y, dung mạo xuất chúng, được đám người vây quanh nâng niu như sao vây quanh trăng mà tiến vào.
Ta vừa cắn hạt dưa vừa xem náo nhiệt, nàng ta lại đột nhiên quay đầu nhìn về phía ta, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác.
Ngay sau đó, nàng ta cười tươi bước tới, thân thiết khoác lấy tay ta:
“Vị này hẳn là tỷ tỷ đã được nuôi dưỡng nhiều năm trong phủ rồi chứ?”
“Quả nhiên khí độ bất phàm, vừa nhìn đã biết là người chưa từng chịu khổ.”
Ta ngẩn ra, còn chưa kịp mở miệng.
Nàng ta đột nhiên nắm tay ta kéo mạnh về phía mình, cả người ngã sõng soài xuống đất, nước mắt lập tức trào ra:
“Tỷ tỷ… vì sao tỷ lại đẩy muội?”
“Muội biết tỷ không hoan nghênh muội trở về… nhưng muội chỉ muốn gặp cha nương một lần thôi…”
“Nếu tỷ chán ghét muội, muội đi là được rồi…”
Những người xung quanh lập tức trừng mắt giận dữ nhìn ta.
Ta cúi đầu nhìn “thiên kim thật” đang nằm trên đất khóc đến toàn thân run rẩy, hạt dưa trong tay cũng rơi mất.
Nuôi dưỡng gì chứ?
Ta chỉ là một trưởng công chúa thích ăn dưa mà thôi!
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận