Chương 6 - Trở Lại Ngày Sinh Con
Anh ho khẽ.
“Chị Diêu nói.”
Từ sân bên cạnh lập tức vang lên giọng chị Diêu:
“Chị không nói nhé! Là cậu ấy cầm quần áo cũ em phơi ngoài sân đi so đấy!”
Bàn ăn im lặng một thoáng.
Tôi không nhịn được, gục xuống bàn cười.
Hạ Tranh đặt đũa xuống, hướng ra ngoài cửa sổ nói:
“Chị Diêu, bắp cải sát chân tường nên thu rồi.”
“Thu rồi, tai chị vẫn còn.”
Anh không nói nữa, vành tai lại đỏ lên.
Khi tôi mặc chiếc áo đó, phần vai và tay áo đều vừa vặn.
Chỉ có phía sau cổ áo có một mũi chỉ khâu xiêu vẹo, rõ ràng là anh sợ lấy nhầm nên tự lén đánh dấu.
Tôi sờ sợi chỉ ấy, chợt nhớ năm đầu sau khi kết hôn, Hạ Tranh từ đơn vị trở về, cổ áo quân phục đã sờn rách.
Chương 5
Tôi khâu lại cho anh. Anh chỉ nói một câu “cảm ơn”, sáng hôm sau đã rời đi.
Khi ấy cả hai chúng tôi đều nghĩ rằng chỉ cần làm xong những việc nên làm là đã gọi là sống chung.
Không ai hỏi người kia có lạnh không, cũng không ai nói bản thân có nhớ đối phương hay không.
Buổi tối, tôi lấy áo khoác của anh ra, khâu lại chiếc cúc tay áo bị lỏng.
Hạ Tranh rửa mặt xong, thấy kim chỉ trong tay tôi thì đứng ở cửa, không bước vào.
“Vãn Đường.”
“Sao vậy?”
“Sau này em muốn gì thì nói với anh.”
Tôi cắn đứt đầu chỉ.
“Anh cũng vậy.”
Anh bước lại gần hai bước.
“Bây giờ anh có một việc muốn.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh lại chỉ về phía hai chiếc giường nhỏ.
“Muốn tối nay chúng bớt tỉnh hai lần.”
Con gái trên giường đúng lúc đá tung chăn, con trai ngay sau đó cũng bắt đầu hừ hừ.
Tôi ném kim chỉ vào giỏ.
“Điều ước này của anh chắc khó thành rồi.”
7.
Sau một trăm ngày, hai đứa trẻ mỗi ngày một khác.
Con trai học lẫy trước. Mỗi lần lẫy được lại đắc ý ngẩng đầu lên, như thể vừa lập công lớn.
Con gái chưa biết lẫy nhưng rất biết sai khiến người khác.
Con bé thấy anh trai nằm sấp liền đưa tay kéo vạt áo, không kéo được thì hừ hừ.
Hạ Tranh lập tức dịch con trai lại gần nó một chút.
Tôi nhắc:
“Anh cứ chiều thế này, sau này nó sẽ quen chờ người khác mang mọi thứ đến tận tay.”
“Nó còn nhỏ.”
“Lớn thêm chút anh cũng sẽ nói nó còn nhỏ.”
Hạ Tranh nghiêm túc nghĩ một lát.
“Vậy lớn thêm rồi sửa.”
Con gái như nghe hiểu, há cái miệng chưa có răng cười với anh.
Anh lập tức quên sạch nguyên tắc, lại đưa chiếc trống lắc đến tận tay con bé.
Con trai sốt ruột, nhào tới giành.
Hai đứa ôm lấy một chiếc trống lắc lăn thành một cục, không đứa nào chịu buông.
Hạ Tranh đứng bên cạnh chăm chú còn hơn xem đối kháng trên sân huấn luyện.
Cuối cùng con gái vung tay tát một cái lên mặt anh trai. Con trai sững người rồi òa khóc.
Hạ Tranh bế con trai lên, nghiêm túc nói với con gái:
“Không được đánh anh.”
Con bé chớp mắt, giơ tay cũng đòi anh bế.
Anh chỉ kiên trì được ba nhịp thở đã ôm luôn con gái vào lòng.
“Không có lần sau.”
Tôi đứng cạnh cười.
“Lần sau nó vẫn dám.”
Quả nhiên, hôm sau con gái lại tát anh trai một cái.
Lần này con trai không khóc, ôm tay em gái cắn một miếng.
Hai đứa miệng đầy nước dãi, cười giống hệt nhau.
Năm hai đứa được nửa tuổi, trạm y tế thông báo đi tiêm phòng.
Hạ Tranh vốn có lịch huấn luyện, đã đổi nửa ngày trực với phó đoàn trưởng từ trước, nhất quyết đi cùng.
Lúc xếp hàng, con trai nằm trên vai anh, gặp ai cũng cười.
Con gái rúc trong lòng tôi. Y tá vừa chạm vào cánh tay, nó đã nhíu mày trước, như thể biết sắp bị đau.
Kim châm xuống, con bé chỉ hừ một tiếng, mắt ngấn hai giọt nước nhưng nhất quyết không khóc.
Con trai đứng bên cạnh thấy em gái bị “bắt nạt”, ngược lại gào khóc thật to.
Y tá bị chọc cười.
“Kim còn chưa chạm vào cháu mà.”
Thằng bé không hiểu, ôm chặt cổ Hạ Tranh khóc đến hụt hơi.
Đến lượt mình, mũi kim vừa chạm da thì nó bỗng nín ngay, chỉ mở tròn mắt nhìn y tá.
Đợi kim rút ra, nó như mới nhớ ra mình phải đau, môi mếu xuống rồi lại gào tiếp.
Con gái đưa tay vỗ vỗ đầu anh trai, học theo người lớn dỗ dành:
“A… a…”
Hạ Tranh cúi đầu nhìn hai đứa, ánh mắt dịu dàng đến mức khó tin.
Về nhà, anh kẹp hai giấy chứng nhận tiêm chủng vào túi hồ sơ của mình, cả vòng tay lúc sinh cũng cất cùng.
Tôi hỏi sao anh giữ kỹ thế.
“Sau này đi nhà trẻ, đi học đều cần.”
“Anh nghĩ đến cả chuyện chúng đi học rồi à?”
“Còn nghĩ xem ai biết đi trước.”
“Anh đoán ai?”
“Con gái.”
Kết quả anh đoán sai.
Con trai vịn thành giường bước được hai bước trước, ngồi phịch xuống rồi tự vỗ tay cười.
Con gái nhìn một lúc, quay đầu bò vào lòng Hạ Tranh, rõ ràng cảm thấy tự đi không tiện bằng để bố bế.
Dạo đó, việc Hạ Tranh để tâm nhất là dạy hai đứa gọi “bố”.
Miệng anh không thừa nhận, nhưng ngày nào về nhà cũng ngồi xổm trước giường, chỉ vào mình lặp đi lặp lại:
“Bố, bố.”
Con trai nhìn ngôi sao trên vai anh, giơ tay quờ quạng.
“Bù bù.”
“Không phải bù, là bố.”
“Bù.”
Con gái cũng thổi bong bóng nước bọt.
“Bù bù.”
Tôi ôm quần áo vừa giặt bước vào, suýt cười gập người.
Hạ Tranh nghiêm túc nói:
“Chúng phát âm chưa chuẩn.”
“Chúng mới mấy tháng, tất nhiên chưa chuẩn.”
“Luyện nhiều sẽ chuẩn.”
Sau đó có một sĩ quan trẻ tới đưa hồ sơ, cúi xuống trêu con trai một chút.
Thằng bé nhìn quân hàm trên vai người ta, bỗng gọi rõ ràng một tiếng:
“Bố.”
Cả phòng lập tức im phăng phắc.
Tay vị sĩ quan trẻ khựng giữa không trung, mặt trắng bệch.
“Đoàn trưởng… chuyện này thật sự không phải tôi dạy đâu.”