Chương 7 - Trò Đùa Hay Định Mệnh
Lúc họp, tôi bất ngờ phát hiện Lâm Hy cũng có mặt.
Cô đã trưởng thành hơn nhiều, đáy mắt vương nét phong sương, nhưng vẫn xinh đẹp như xưa.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau, cô thoáng sững lại, rồi hiện lên một biểu cảm phức tạp.
Tan họp, cô đứng đợi ngoài phòng họp.
“Giang Vũ, chúc mừng anh.” Giọng cô chân thành, pha chút tiếc nuối.
Tôi khẽ gật đầu: “Cảm ơn.”
Chúng tôi sóng bước đi trong hành lang, như thể quay về nhiều năm trước, nhưng lại hoàn toàn khác biệt.
“Em vẫn luôn chờ anh quay lại.” Lâm Hy nhẹ giọng nói, “Những năm qua không một ngày nào em không hối hận.”
Tôi dừng chân, nhìn cô: Lâm Hy, mọi chuyện đã qua rồi.”
“Không qua được!” Cô bỗng kích động, “Em đã thử, nhưng thật sự không thể. Giang Vũ, chúng ta bắt đầu lại, được không?”
Tôi nhìn vào đôi mắt ngập tràn đau đớn và khát khao của cô, bỗng cảm thấy nhẹ lòng.
“Lâm Hy, em biết tại sao anh có thể đi đến ngày hôm nay không?”
Cô lắc đầu.
“Là vì trò đùa đó.”
Tôi mỉm cười: “Anh biết ơn Diệp Từ, biết ơn trò đùa đó, nó khiến anh bước ra khỏi vùng an toàn, để rồi phát hiện ra rằng, hóa ra mình hoàn toàn có thể sống tốt mà không cần ai bên cạnh.”
“Tình yêu không phải là tất cả của cuộc sống, công việc mới là. Chính em đã dạy anh điều đó, còn nhớ không?”
Lâm Hy đứng bất động, ánh mắt lóe lên muôn vàn cảm xúc.
Cuối cùng, cô cười khổ gật đầu: “Phải rồi, là em dạy… nhưng em không ngờ, anh lại học giỏi đến thế.”
Ba tháng sau, tổng công ty tổ chức lễ kỷ niệm thường niên.
Tôi, với tư cách là quản lý cấp cao mới, phải lên phát biểu.
Bên dưới đông nghịt người, tôi thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc, trong đó có Lâm Hy.
Bài phát biểu kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.
Tôi mỉm cười đáp lễ, ánh mắt lướt qua mọi người, bỗng dừng lại ở một chàng trai trẻ.
Ánh nhìn cậu ta tràn đầy ngưỡng mộ và khao khát—giống hệt tôi nhiều năm về trước, khi mới bước chân vào nghề.
Đến tiệc tối, cậu trai đó lấy hết can đảm tiến đến chỗ tôi.
“Tổng giám đốc Chu, em là thực tập sinh mới, có thể hỏi anh một câu được không ạ?”
Tôi gật đầu cười: “Tất nhiên rồi.”
“Anh thấy điều thách thức nhất trong môi trường công sở là gì ạ?”
Tôi trầm ngâm một lúc, liếc nhìn về phía xa, nơi Lâm Hy đang trò chuyện cùng người khác.
“Thách thức lớn nhất,” tôi nói, “là đừng để cuộc sống của em xoay quanh chuyện tình cảm.”
Cậu trai gật đầu như hiểu mà chưa hẳn hiểu.
Lâm Hy dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, quay lại nhìn.
Tôi nâng ly ra hiệu với cô, rồi quay sang nói với cậu trai:
“Nhớ lấy, giá trị của em không cần ai định nghĩa. Dù là người em tin tưởng nhất, cũng không thể quyết định tương lai của em.”
Trong mắt cậu trai ánh lên tia sáng, cậu gật đầu thật mạnh: “Cảm ơn Tổng giám đốc Chu, em sẽ ghi nhớ!”
Lâm Hy định bước đến chỗ chúng tôi, nhưng giữa đường lại nhận được một cuộc gọi, sắc mặt lập tức biến đổi rồi rời đi vội vã.
Tôi chỉ biết chuyện vào ngày hôm sau—cuộc gọi đó là từ bệnh viện—Diệp Từ đã tự sát bất thành.
Nghe nói mấy năm nay cậu ta sống rất tệ.
Nhiều lần tìm đến Lâm Hy cầu cứu, nhưng đều bị từ chối.
Một tuần sau, tôi bất ngờ nhận được bản sao đơn xin nghỉ việc của Lâm Hy.
Cô quyết định rời công ty, đến miền Nam khởi nghiệp.
Trước khi đi, cô đến văn phòng tìm tôi.
“Em sắp đi rồi,” cô bình thản nói, “đến Thâm Quyến.”
Tôi có chút ngạc nhiên: “Sao lại đột ngột nghỉ việc?”
“Cuộc gọi đó khiến em tỉnh ngộ,” Lâm Hy cười gượng, “Em luôn nghĩ người em có lỗi là anh, nhưng thật ra, em cũng nợ Diệp Từ.”
“Cậu ấy ra nông nỗi này, em cũng có phần trách nhiệm. Nhưng em không thể tiếp tục chịu trách nhiệm theo cách như trước nữa.”
Cô nhìn tôi, ánh mắt trong trẻo: “Chu Giang Vũ, anh đã dạy em một điều rất quan trọng: mỗi người phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Em và Diệp Từ, em sẽ xử lý đúng cách.”
Tôi gật đầu: “Chúc em thuận lợi.”
Lâm Hy đi đến cửa, lại quay đầu lại: “Chu Giang Vũ, em hỏi lần cuối… chúng ta…”
“Lâm Hy,” tôi nhẹ nhàng ngắt lời cô, “còn nhớ em từng nói với anh điều gì không?”
“Điều kiêng kỵ nhất trong đời người—là quay đầu nhìn lại.”
Cô sững sờ, rồi bật cười, trong mắt mang theo sự buông bỏ: “Phải, là em từng nói.”
Cô quay người rời đi.
Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn chiếc xe cô lái rời khỏi cổng công ty, xa dần… xa dần.
Điện thoại reo—là thông báo cuộc họp khởi động dự án mới.
Tôi cầm lấy sổ tay, bước vào phòng họp.
Ngoài cửa sổ, nắng rất đẹp.
—Hoàn—