Chương 6 - Trò Chơi Tình Yêu Trên Sóng Trực Tiếp
“Đợi em nhận giải xong, anh sẽ cho em câu trả lời.”
Tôi tức đến muốn ném điện thoại, nhưng vẫn cố kiềm chế.
Tôi không muốn cãi nhau qua điện thoại, cũng không muốn lên tiếng trên Weibo.
Tôi cúp máy, ngồi trước gương trang điểm, nhìn quầng thâm dưới mắt mình, bỗng thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Ngày mai tôi nhất định phải lên sân khấu.
Tôi nhất định phải lấy được giải thưởng đó.
Dù phía anh là cơn bão lớn thế nào, tôi không được gục ngã.
Hồng tỷ lại gọi, giọng hiếm khi nhẹ nhàng:
“Gia Âm, tối nay đừng lên mạng. Em chỉ cần lên sân khấu và cười thật đẹp, những chuyện khác cứ để bọn chị lo.”
Tôi “ừ” một tiếng, tắt Weibo.
Nhưng trước khi màn hình tắt hẳn, tôi vẫn kịp nhìn thấy cái tên anh — đang chễm chệ trên hot search số một.
Như một cây đinh, đóng thẳng vào mắt tôi.
13
Ánh đèn trong lễ trao giải dính như mật.
Ai cũng đang cười — cười chuẩn, cười lịch sự, nhưng sau lưng toàn là tính toán.
Tôi ngồi trên ghế, cảm nhận rõ những ánh mắt đang dán vào mình.
Có người thương hại, có người chờ xem tôi ngã, có người chỉ muốn quay được một cảnh tôi bật khóc.
Giữa buổi có người nghiêng người chào hỏi:
“Gia Âm, hôm nay trông em rất ổn.”
Tôi cũng cười:
“Cảm ơn.”
Nhưng ánh mắt họ lại liếc sang điện thoại tôi, như đang hỏi: chồng cô đâu rồi, có phải sắp ly hôn không?
Tôi không giải thích.
Vì ở đây, giải thích tức là nhận thua.
Tôi nhìn điện thoại lần cuối.
Từ khóa hot search vẫn còn đó, tên Lục Trầm Chu vẫn lơ lửng trên đầu, kèm theo cả tên tôi.
Có người nói anh không đến lễ trao giải là vì chột dạ, có người bảo studio không lên tiếng tức là mặc nhận.
Tôi úp điện thoại xuống đùi, tự nhủ: đừng run, đừng rối.
MC đọc tên các đề cử, tim tôi đập như trống trận.
Ống kính lia lần lượt qua từng người.
Tôi vẫn mỉm cười, nhưng móng tay đã bấm sâu vào lòng bàn tay.
Diễn viên bên cạnh khẽ hỏi:
“Cậu ổn chứ?”
Tôi gật đầu:
“Tớ ổn.”
Tôi không thể không ổn.
Nếu hôm nay tôi lộ ra một chút cảm xúc, ngày mai sẽ có cả trăm tiêu đề như: cô ấy sụp đổ rồi, cô ấy khóc rồi, cô ấy ngầm thừa nhận rồi.
MC đọc từng chữ như gõ búa vào màng tai tôi.
Cho đến khi ánh đèn rọi thẳng vào người tôi, anh ấy gọi tên tôi.
Tiếng vỗ tay vang lên như sóng trào.
Tôi đứng dậy, ôm lấy người bên cạnh, bước lên sân khấu.
Tà váy dài, tôi bước rất vững, chỉ sợ một cú loạng choạng sẽ bị gọi là “run rẩy”.
Chiếc cúp nặng trĩu, nặng đến mức khiến tôi tỉnh táo.
Tôi nhìn thẳng vào ống kính, bắt đầu cảm ơn.
Cảm ơn đoàn phim, cảm ơn khán giả, cảm ơn tất cả những ai đã để tôi đứng được ở đây.
Đến cuối, tôi dừng lại một nhịp.
Cả hội trường lặng đi, ai cũng như đang chờ tôi nhắc đến cái tên đó.
Nhưng tôi không nói tên.
Tôi chỉ bình thản nói:
“Cũng cảm ơn một người.”
“Hôm nay tôi có thể đúng giờ đứng trên sân khấu là vì anh ấy từng nói với tôi: đừng để mình bị kéo đi bởi tiếng ồn.”
“Anh ấy hay khóa những thứ quan trọng lại, sợ tôi không tìm được, nên thường dán bên ngoài đầy sticker tôi thích.”
“Nhắc tôi: điều em muốn, anh sẽ giữ giúp em.”
Phía dưới bắt đầu ồ lên, vỗ tay nổi lên từng đợt.
Tôi kết thúc câu nói, nâng cúp lên cao:
“Cuối cùng, chúc tất cả những người nghiêm túc làm nghề — tối nay đều được nhìn thấy.”
Bước xuống sân khấu, lưng áo tôi ướt đẫm mồ hôi.
Vừa ngồi xuống, trợ lý Tiểu Chu ghé lại, giọng rất khẽ:
“Chị… đừng mở điện thoại vội, nhưng hình như hot search thay đổi rồi.”
Tim tôi nhói lên: chẳng lẽ còn tệ hơn nữa?
Tôi hít một hơi thật sâu, vẫn cầm điện thoại lên.
14
Hot search số 1 đã đổi tiêu đề:
【“Đã kết hôn ngoại tình” bị bóc ngược: lộ video và ảnh gốc】
Tôi nhấn vào, dòng đầu tiên là tuyên bố chính thức của studio Lục Trầm Chu.
Không biện minh, không khóc lóc, không kể khổ.
Chỉ có bốn tấm ảnh chứng cứ và một dòng thời gian rõ ràng.
Ảnh một: Đơn xin visa được cho là của Lục Trầm Chu là giả, watermark tuy khớp nhưng mã số không đúng.
Ảnh hai: Đoạn chat được cho là “phục hồi” có dấu vết cắt ghép, ảnh gốc được đính kèm rõ ràng.
Ảnh ba: Đơn đặt nhẫn, người nhận viết là — Hứa Giai Âm.
Ảnh bốn: Clip gốc của “ảnh sinh nhật riêng tư” — trong phòng hoàn toàn không phải chỉ có hai người.
Góc quay xa cho thấy cả đội của tôi, Hồng tỷ, Tiểu Chu và cả producer đều có mặt.
Trên bánh kem còn ghi rõ: “Gia Âm, mừng đóng máy.”
Phần bình luận đổi chiều chóng mặt:
【Hóa ra là bịa chuyện?!】
【Cô ấy bị kéo vào rồi.】
【Lâm Điềm không tính giải thích gì à?】
【Studio Lục Trầm Chu phản đòn mạnh ghê.】
Tay tôi run lên.
Thì ra câu “Chờ em nhận giải xong, anh sẽ cho em câu trả lời” — là như thế này.
Không phải lời thanh minh, mà là một cách tuyên bố:
Anh sẽ không để em chiến đấu một mình.
Tiểu Chu lại nói nhỏ:
“Chị ơi, thầy Lục vừa đăng một dòng weibo.”
Tôi bấm vào trang cá nhân của anh.
Anh chỉ viết đúng một câu:
“Tôi đã kết hôn. Vợ tôi là Hứa Giai Âm. Làm ơn đừng kéo người khác vào nữa.”
Dưới đó là một bức ảnh.
Tay tôi đang đeo chiếc nhẫn ấy.
Chiếc cúp được đặt trên bàn.
Phía sau là phòng khách nhà chúng tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ kia, cổ họng nghẹn lại.
Xung quanh lại xôn xao, tiếng bàn tán như sóng dâng.
Tất cả đang đợi phản ứng của tôi.
Hồng tỷ gọi đến, giọng khẩn trương:
“Không trả lời. Không đăng gì. Không giải thích. Kết thúc thì lên xe ngay. Đừng để ống kính quay được cảnh em xúc động.”
Tôi “ừ” một tiếng, úp điện thoại xuống tay, đốt ngón tay trắng bệch.
Lối đi ra đã bị người vây kín, bảo vệ hộ tống tôi rời khỏi hiện trường.
Cửa xe đóng lại, tôi mới dám ngẩng đầu.
Ghế phụ đặt một bó hoa.
Bên cạnh là một chiếc hộp nhỏ, buộc ruy băng đen.
Ngón tay tôi dừng trên nắp hộp, không dám mở ngay.
Ngoài xe, đèn flash vẫn đuổi theo.
Điện thoại — lại rung lên.
15
Tôi ôm bó hoa vào lòng, rút tấm thiệp ra.
Nét chữ quen thuộc, sạch sẽ, dứt khoát:
“Hứa Giai Âm, chúc mừng em.”
“Giữ chặt cúp trước đã, đừng vội đánh anh.”
Sống mũi tôi cay cay, suýt nữa bật cười: đúng là biết đoán trước phản ứng.
Trong chiếc hộp nhỏ là một chiếc chìa khóa.
Không phải nhẫn, không phải dây chuyền — mà là chìa khóa dự phòng của két sắt nhà chúng tôi.
Mặt sau tấm thiệp còn một dòng:
“Em nói muốn đường đường chính chính đứng trên sân khấu. Anh giúp em tắt hết tiếng ồn rồi.”
Tôi siết chặt chìa khóa, đầu ngón tay nóng rực.
Xe dừng lại trong hầm đỗ, cửa xe vừa mở, gió lạnh tràn vào.
Lục Trầm Chu đứng cạnh trụ cột, mũ kéo thấp che nửa mặt.
Tôi ôm hoa bước xuống xe, câu đầu tiên không phải “cảm ơn”, mà là nghiến răng:
“Anh điên à? Anh công khai như vậy luôn?”
Anh đón lấy bó hoa từ tay tôi, giọng bình tĩnh:
“Nếu anh không công khai, em sẽ mãi bị xem là người có thể kéo xuống cùng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh:
“Vậy còn anh? Anh không sợ bị chửi sao?”
Lục Trầm Chu nhàn nhạt đáp:
“Anh quen rồi.”
Tôi càng tức:
“Nhưng tôi thì chưa quen!”
Anh cuối cùng cũng dừng lại, cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc:
“Vậy thì để anh chịu giùm em lần này.”
Tôi nghẹn lời, lồng ngực nhói lên.
Anh rút điện thoại ra, cho tôi xem một đoạn clip quay lén.
Trong video, trợ lý của Lâm Điềm đang đứng trước cửa khách sạn đưa phong bì, khẩu hình rõ ràng:
“Dẫn Hứa Giai Âm vào trước.”
Giọng anh lạnh hẳn:
“Họ muốn gán cho anh tội ‘đã kết hôn còn ngoại tình’, rồi tiện thể dẫm lên em.”
“Bằng chứng anh giữ từ sớm rồi. Chỉ chờ hôm nay, để em lấy được giải xong mới tung ra.”
Đốt ngón tay tôi trắng bệch:
“Vậy tức là… bao lâu nay anh gồng một mình?”
Anh “ừ” nhẹ, như thể đang kể chuyện người khác:
“Em cứ chuyên tâm diễn xuất là được.”