Chương 5 - Trò Chơi Kinh Hoàng Trong Đêm Cưới
Bùi Thúc quát lớn.
Ác linh được đà không tha, lại chém thêm một nhát.
Bùi Thúc chống đỡ cực khổ, rõ ràng đã gần cạn sức.
Ta lo lắng cực độ, ánh mắt đảo khắp từ đường.
Sức mạnh thật sự…
Không nằm ở trái tim…
Vậy là ở đâu?
Ánh nhìn ta dừng lại ở bên dưới bàn thờ, nơi có một lư hương không mấy bắt mắt.
Trong lư cắm ba nén hương, nhưng khói không bay lên mà lại… chìm xuống dưới?
Hương ngược?
Đây là “đảo đầu hương”, thường dùng để đốt cho người sống, với mục đích mượn thọ hoặc… chuyển dịch nhân quả!
Một tia sáng lóe lên trong đầu.
Thẩm gia vẫn luôn hút lấy sức mạnh của Bùi Thúc, chính là nhờ vào trận pháp này.
Mà trọng tâm của trận, không phải tim giả, mà là… chiếc lư hương!
Chỉ cần phá hủy lư hương, trận sẽ vỡ, sức mạnh của Bùi Thúc sẽ trở lại!
Đã hiểu ra, ta không chần chừ nữa, nhấc ghế thái sư bên cạnh, dồn hết sức đập về phía lư hương.
“Dừng tay!”
Ác linh nhận ra ý đồ của ta, thét lên giận dữ, định quay sang đánh ta.
Bùi Thúc cũng kịp phản ứng, liều chết giữ chặt hắn:
“Đối thủ của ngươi là ta!”
“Rầm!”
Ghế thái sư đập mạnh xuống lư hương.
Lư lập tức vỡ nát.
Tro hương tung tóe khắp nơi, để lộ phía dưới là một trái tim đỏ rực… vẫn đang đập!
Thì ra đó mới là trái tim thật sự!
Còn hộp gỗ kia chỉ là cái bẫy.
Ngay khi lư hương vỡ nát, trái tim lập tức nảy mạnh một cái, hóa thành tia sáng đỏ bắn thẳng vào ngực Bùi Thúc.
“Á——!”
Bùi Thúc ngửa mặt gào lên, khí thế toàn thân tăng vọt.
Làn da vốn trắng bệch trở nên trong suốt như ngọc, phù văn đen biến mất hoàn toàn, thay vào đó là long bào hoa văn vàng sậm.
Đôi mắt chết lặng giờ đây hoàn toàn hóa đỏ, không còn quỷ dị, mà là bá khí ngập trời.
“Bản vương… đã trở lại.”
Ác linh cảm nhận được uy áp khủng khiếp kia, sợ đến mức rơi cả rìu, quay đầu toan chạy.
Bùi Thúc chỉ khẽ giơ tay.
Ác linh khổng lồ lập tức bị một bàn tay vô hình tóm chặt, như bóp nát một con kiến.
“Vừa nãy đánh đã lắm đúng không?”
Bùi Thúc lạnh lùng nói.
“Tha mạng! Quỷ Vương tha mạng!”
Ác linh rít gào cầu xin.
“Tha mạng?”
Bùi Thúc quay sang nhìn ta, ánh mắt thoáng dịu dàng,
“Còn phải xem nương tử có cho không.”
Ta phủi bụi trên tay, bước đến bên cạnh hắn.
“Thứ này xấu quá, nhìn chướng mắt.”
Bùi Thúc gật đầu:
“Được.”
Bàn tay siết lại.
“Bùm!”
Ác linh lập tức nổ tung thành một đám hắc vụ, hoàn toàn tan biến trong không khí.
7
Theo sau sự tiêu tán của ác linh, cửa từ đường ầm ầm mở tung.
Ánh nắng bên ngoài chiếu rọi vào, xua tan u ám đầy phòng.
Thẩm Trường Hải và Vương thị đang nằm rạp ngoài sân nhìn trộm, thấy cảnh này thì hồn vía lên mây, xoay người định chạy.
“Muốn chạy à?”
Bùi Thúc hừ lạnh, vung tay áo.
Một tầng kết giới đen kịt lập tức bao trùm toàn bộ đại trạch Thẩm gia.
“Kể từ hôm nay, nơi này chính là Quỷ vực của ta.”
Hắn quay đầu nhìn ta, chớp mắt đầy đắc ý như muốn được khen:
“Nương tử, từ giờ Thẩm gia là của nàng rồi, muốn chơi thế nào thì chơi.”
Ta nhìn đám người Thẩm gia đang quỳ rạp dưới sân cầu xin tha mạng, trong lòng lại không gợn nổi chút sóng.
Thiện ác đến cuối đều có báo.
Thẩm gia dựa vào việc cướp đoạt sức mạnh Quỷ Vương mà phú quý cả trăm năm, giờ đến lúc trả nợ rồi.
“Nhốt hết vào địa lao,”
Ta thản nhiên nói,
“Cho bọn họ nếm thử cảm giác bị dùng làm tế phẩm nuôi dưỡng ác quỷ là thế nào.”
Bùi Thúc búng tay một cái, mấy bóng quỷ vệ xuất hiện từ hư không, kéo lê những kẻ đang khóc lóc thảm thiết kia xuống địa lao.
Giải quyết xong lũ ruồi bọ đó, Bùi Thúc bất ngờ bế bổng ta lên.
“Nương tử, chính sự xong rồi, có phải nên làm chút chuyện riêng tư không?”
Ta ngẩn người:
“Chuyện riêng tư gì?”
Hắn cúi đầu sát lại gần, ánh mắt tràn đầy ám muội:
“Tối qua đêm động phòng bị đám mù kia quấy rầy, đêm nay… nên bù lại chứ?”
Mặt ta thoáng đỏ lên, đang định từ chối, hệ thống trong đầu lại nhảy ra một hàng chữ màu hồng.
【Nhiệm vụ cuối cùng: Hoàn toàn chinh phục Quỷ Vương.】
【Độ hảo cảm hiện tại 99.】
【Chỉ thiếu một bước cuối cùng, ký chủ cố lên!】
Ta nhìn gương mặt tuấn mỹ đến mức thần người oán quỷ của Bùi Thúc, lại nhìn sân viện đang vào xuân trước mắt.
Thôi thì…
Đã trốn không được, vậy thì cứ hưởng thụ thôi.
Ta vòng tay qua cổ hắn, hôn nhẹ lên môi hắn một cái.
“Vậy thì phải xem biểu hiện của phu quân thế nào rồi.”
Ánh mắt Bùi Thúc lập tức nổ tung pháo hoa, ôm ta sải bước tiến về phòng ngủ.
“Tuân lệnh, nữ vương đại nhân của ta.”
8
Sự diệt vong của Thẩm gia gây nên chấn động lớn ở kinh thành.
Có kẻ nói là vì Thẩm gia làm nhiều việc ác nên bị trời trừng, cũng có kẻ nói là đắc tội với người không nên đắc tội.
Chỉ có ta biết, phủ đệ từng hiển hách một thời kia, giờ đã trở thành hậu hoa viên của Quỷ Vương.
Ta và Bùi Thúc sống cuộc đời không biết xấu hổ.
Ban ngày, ta là tân gia chủ của Thẩm gia, xử lý những sản nghiệp có thể đưa ra ánh sáng.
Ban đêm, ta là nữ chủ nhân của Quỷ vực, chỉ huy một đám tiểu quỷ trồng hoa trồng cỏ trong sân, tiện thể “chăm sóc” đám người Thẩm gia trong địa lao.
Thẩm Dao đã phát điên.
Nàng ta chịu không nổi nỗi đau bị quỷ khí xâm thực ngày đêm, suốt ngày cười ngơ ngẩn với bức tường, miệng không ngừng gọi muốn gả cho Quỷ Vương.
Vương thị và Thẩm Trường Hải thì vẫn còn sống, nhưng già đi ít nhất hai mươi tuổi, ngày nào cũng đánh nhau sứt đầu mẻ trán chỉ vì một cái bánh bao mốc.
Hôm ấy, ta đang tắm nắng trong sân, Bùi Thúc hớt hải chạy tới.
Trên tay còn cầm một cuộn thánh chỉ màu vàng chói.
“Nương tử! Nguy rồi!”
Ta lười nhác mở mắt:
“Sao thế? Lại đạo sĩ nào tới nạp mạng à?”
“Không phải,”
Bùi Thúc đưa thánh chỉ cho ta, vẻ mặt nghiêm túc,
“Là hoàng đế.”
“Hoàng đế?”
Ta nhận lấy thánh chỉ nhìn thử.
Là một đạo thánh chỉ thật.
Hoàng đế nghe nói Thẩm gia xuất hiện một kỳ nữ có thể điều khiển quỷ thần, đặc biệt phong ta làm Quốc sư, triệu ta tiến cung bắt yêu.
“Bắt yêu?”
Ta buồn cười,
“Hoàng đế này đầu có vấn đề à? Bảo ta – người nuôi quỷ – đi bắt yêu?”
Bùi Thúc bĩu môi:
“Nghe nói gần đây trong cung không yên, có một sủng phi chết rồi sống lại, làm hậu cung rối loạn cả lên. Hoàng đế sợ đến phát điên, đành quơ quào tìm người.”
Chết rồi sống lại?