Chương 3 - Trò Chơi Gia Đình Với Tiểu Thái Tử
03
Xuân qua thu lại, thu đi xuân tới.
Tạ Lan Câm tuy không còn bị trúng tà nữa, nhưng hắn đã trở nên khác xưa.
Trước kia, ta rủ hắn đi chơi, hắn cũng rủ ta đi chơi.
Bây giờ, ta rủ hắn đi chơi, mười lần thì hắn từ chối đến tám lần.
Thỉnh thoảng chịu ra ngoài một hai lần, bất kể ta rủ chơi trò gì.
Hắn đều chê mấy trò ta chơi là ấu trĩ, luôn miệng nói có thời gian lãng phí thì
thà ở nhà đọc sách còn hơn.
Hôm nay, ta phải tốn bao nhiêu công sức mới lôi được hắn ra ngoài.
Hắn bị Ngọc phu nhân đẩy ra khỏi cửa, vẻ mặt đầy không tình nguyện.
“Chơi gì?” Hắn hỏi ta.
Ta gãi đầu, hào hứng đề nghị:
“Hôm nay có gió, hay là thả diều đi?”
“Vô vị.”
“Vậy… hay chúng ta gọi thêm vài người đá xúc cúc?”
“Vô vị.”
“Đá cầu? Ném hồ? Trốn tìm? Nhảy dây? Chơi dây thừng?…”
Ta một hơi nói ra mười mấy trò.
Nhưng dù ta nói gì, Tạ Lan Câm đều chê vô vị.
Ta giận dỗi: “Không chơi thì thôi! Ta không bao giờ thèm chơi với huynh nữa!”
Tạ Lan Câm dang hai tay, vẻ mặt không quan tâm:
“Là muội tự nói đấy nhé, đừng có lại đi mách mẹ ta đấy.”
“Ta mới không thèm mách! Đừng có coi thường người khác!”
Ta phồng má chạy đi.
Ta men theo bức tường viện dài chạy về phía nhà mình.
Tạ phủ và nhà ta tuy ở cạnh nhau, cùng một khu phố, nhưng hướng cổng lớn lại
khác nhau.
Vốn dĩ có một cánh cửa nhỏ, có thể đi thẳng từ sân nhỏ nhà ta sang hậu hoa viên
của Tạ phủ.
Là Ngọc phu nhân vì tiện cho hai đứa chơi chung nên đặc biệt sai người mở.
Chìa khóa được giao cho Tạ Lan Câm giữ.
Nhưng dạo trước Tạ Lan Câm làm mất chìa khóa, nên cửa vẫn luôn không mở được.
Ta phồng má chạy về đến cổng nhà mình.
Chạy đến nơi, ta mới để ý trước cổng có một chiếc xe ngựa rất đẹp.
Ta lại gần xe ngựa, thò đầu vào nhìn thử.
Đột nhiên, rèm xe bị người bên trong xốc lên.
Lộ ra một khuôn mặt tuyệt sắc.
Làn da trắng như ngọc, ngũ quan sâu sắc lập thể, môi đỏ răng trắng, hàng mi đen
nhánh rủ xuống.
Ta kiễng chân ngửa cổ, ngơ ngác nhìn ngài ấy.
Ngài ấy cũng cười như không cười nhìn ta, một lúc sau, khẽ cười:
“Còn nhớ ta không? Tiểu Cẩm Triêu?”
Ta ngơ ngác lắc đầu, lắp bắp “Huynh, huynh là ai vậy?”
Ngài ấy dường như thở dài đầy bất đắc dĩ.
Không biết từ đâu lôi ra một chiếc vòng cổ anh lạc hơi có chút đen đen.
Ta hiểu ra: “À, huynh muốn tặng cái này cho ta sao? Nhưng mẹ ta không cho lấy đồ
của người lạ đâu.”
“…”
Ngài ấy thở dài bất lực, lẩm bẩm:
“Vẫn là quá nhỏ.”
“Không thể muộn hơn vài năm sao? Tại sao cứ phải là lúc đó…”
Ngài ấy lại nhìn ta một lúc, bật cười khẽ.
“Dù sao cũng rất đáng yêu, vật nhỏ này, hệt như búp bê sứ vậy…”
Lại lải nhải cái gì thế này?
Nghe không hiểu.
Ta xua tay, từ chối: “Ta không nhận đồ của huynh đâu, ta phải về nhà rồi, tạm
biệt.”
Ngài ấy vội vàng đưa tay nắm lấy cánh tay ta, cười tủm tỉm:
“Muội không nhớ ta sao? Ta là thê tử của muội mà.”
Ta ngạc nhiên: “Hả? Ta có thê tử sao?”
Ta xoắn xuýt: “Nhưng mẹ ta bảo ta còn nhỏ lắm, chưa được cưới hỏi…”
“…”
“Ta là Thái tử, muội không nhớ ta sao?”
Ta lúc này mới bừng tỉnh ngộ: “Ồ, thì ra là huynh, huynh đã lớn thế này rồi! Ta
nhìn không ra luôn!”
Thái tử: “…”
04
Ta và Thái tử coi như là cố nhân gặp lại.
Ngài ấy hỏi ta dạo này bận gì.
Ta thật thà: “Sáng học chữ với tiên sinh, chiều đi chơi, tối học tính toán với
mẹ.”
Để đáp lễ, ta cũng giả vờ hỏi lại xem dạo này ngài ấy bận gì.
Thái tử cười như không cười nhìn ta một cái: “Chờ đợi.”
Ta nghiêng đầu, không hiểu ra sao:
“Hả? Là có ý gì?”
Thái tử cười không nói, chỉ chăm chăm nhìn ta.
Một lúc sau, không kìm được đưa tay chọc chọc vào má lúm đồng tiền của ta, khẽ
cười.
“Hồi nhỏ trông tròn trịa thế cơ mà? Sao lớn lên lại gầy thế này?”
Ta ngạc nhiên: “Sao huynh biết lớn lên ta trông như thế nào?”
Thái tử liếc ta, khóe miệng hơi nhếch lên, cười tủm tỉm:
“Cô có thể nhìn ba tuổi mà đoán được lúc già, ta chỉ cần nhìn muội hồi nhỏ
là biết lớn lên muội sẽ thế nào.”
Mắt ta sáng rực lên vì sùng bái.
“Oa, đây là dị năng đặc biệt của dòng dõi thiên tử sao?”
“Kỳ diệu quá.”
Ta lại hơi kỳ vọng hỏi:
“Vậy, vậy ta có trở thành người giàu có như mẹ ta không?”
Thái tử vuốt má ta, gian xảo nói:
“Cái này à, cô không thể cho muội biết được, tục ngữ có câu, thiên cơ bất khả
lộ.”
Ta nghe xong, như có điều suy nghĩ gật gật đầu.
Thái tử lại cười như không cười hỏi ta:
“Ủa, trời còn chưa tối mà sao muội đã vội về nhà rồi? Ta nghe người ta nói, bình
thường muội chơi đến mức không thèm về mà.”
Nhắc tới chuyện này, ta liền nổi lửa.
Ta đem chuyện Tạ Lan Câm sau khi khỏi bệnh bỗng dưng không thèm chơi với ta nữa
kể hết cho Thái tử.
Ta phồng má giận dỗi: “Hắn có phải rất quá đáng không! Không muốn chơi thì nói
thẳng ra, ta rủ gì hắn cũng chê vô vị!”
“Ta thấy ở đây người vô vị nhất chính là hắn!”
Thái tử vẻ mặt nghiêm túc gật đầu:
“Ừm, làm như vậy đúng là rất quá đáng.”
“Đúng chứ!” Ta vẫn còn phồng má tức tối.
Thái tử nghiêm túc nhìn ta, đề nghị: “Hay là, muội đến Đông Cung chơi với ta
nhé?”
“Đông Cung lớn lắm, chúng ta có thể cùng đi chèo thuyền.”
Ta lập tức tươi cười rạng rỡ: “Thật sao? Vậy ta phải đi xin phép mẹ ta một tiếng
đã.”
“Ừm, được, đi đi.”