Chương 5 - Trò Chơi Đã Chơi Thì Phải Chịu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Những ngày tiếp theo rất bận rộn.

Tôi liên hệ thợ sửa mái nhà, sơn lại tường, còn cải tạo tầng hai thành nơi ở.

Công việc của nhà xuất bản cũng chính thức bắt đầu.

Mỗi buổi sáng, tôi đưa bà ngoại đến bệnh viện phục hồi chức năng.

Buổi chiều chỉnh sửa bản thảo.

Buổi tối, chúng tôi ngồi trong sân ăn cơm.

Bà ngoại luôn chê món tôi nấu quá nhạt.

Tôi liền lén bỏ thêm một chút muối vào bát của bà.

Bà phát hiện nhưng lại giả vờ không nhìn thấy.

Ngày tháng trôi rất chậm nhưng vô cùng yên ổn.

Một tuần sau, tôi mở điện thoại trở lại.

Có hơn chín mươi cuộc gọi nhỡ.

Tất cả đều là của Trần Việt.

Tin nhắn anh ta gửi từ mệnh lệnh dần biến thành giải thích.

“Đến nơi thì gọi lại cho anh.”

“Anh đã nói rõ với Nhược Nhược rồi.”

“Cô ấy không đồng ý ly hôn, nhưng anh sẽ xử lý.”

“Lâm Vãn, đừng dùng cách biến mất để giải quyết vấn đề.”

Tin nhắn cuối cùng được gửi lúc ba giờ sáng.

“Anh không ngủ được.”

Tôi không trả lời.

Nhưng Châu Tình lại gọi tới.

“Vãn Vãn, cậu thật sự đi rồi sao?”

“Ừ.”

Cô ấy im lặng một lúc rồi đột nhiên khóc.

“Đi rồi là tốt.”

“Ngày tổ chức hôn lễ, tớ đã muốn đưa cậu đi.”

Tôi mỉm cười.

“Bây giờ cũng chưa muộn.”

Châu Tình nói với tôi mấy ngày nay Trần Việt tìm tôi như phát điên.

Anh ta đã đến bệnh viện, cũng đã đến ga tàu, còn liên lạc với tất cả những người quen biết tôi.

Ban đầu, Triệu Vũ và những người kia vẫn còn đứng xem trò vui.

Cho đến khi Trần Việt rời khỏi nhóm, bọn họ mới nhận ra tình hình không ổn.

Tô Nhược Nhược ngày nào cũng canh ở căn nhà tân hôn.

Cô ta chuyển vào đó với tư cách người vợ, còn đóng gói toàn bộ đồ đạc của tôi vào thùng giấy.

Sau khi trở về, lần đầu tiên Trần Việt nổi giận với cô ta.

“Đó không phải nhà của em.”

Tô Nhược Nhược khóc hỏi:

“Nhưng em là người vợ hợp pháp của anh.”

Trần Việt đập khung ảnh trong tay.

Ảnh đăng ký vỡ đầy đất.

Nghe đến đây, trong lòng tôi không hề cảm thấy hả hê.

Chỉ có sự bình tĩnh như thể mọi chuyện không liên quan đến mình.

“Đừng kể chuyện của bọn họ cho tớ nữa.”

Châu Tình sững ra.

“Được.”

Sau khi cúp máy, bà ngoại chống gậy đi xuống từ tầng trên.

“Là Tiểu Trần sao?”

“Không phải, là Tình Tình.”

Bà ngoại nhìn tôi.

“Hai đứa cãi nhau à?”

Tôi không lừa bà nữa.

“Chúng cháu chia tay rồi.”

Bà im lặng rất lâu rồi khẽ thở dài.

“Là vì cô gái trong hôn lễ sao?”

“Vâng.”

“Đã đăng ký kết hôn chưa?”

“Anh ta đăng ký với cô ấy rồi.”

Bàn tay đang nắm gậy của bà ngoại run lên.

Tôi vội vàng đỡ lấy bà.

Nhưng bà lại đưa tay sờ mặt tôi trước.

“Vãn Vãn của bà đã phải chịu bao nhiêu ấm ức?”

Chỉ một câu này đã khiến tất cả nước mắt tôi nhẫn nhịn suốt thời gian dài trào ra.

Tôi ôm lấy bà, khóc như lúc còn nhỏ.

Bà ngoại không khuyên tôi quay đầu.

Bà chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

“Không sao.”

“Không còn nhà thì bà lại cho cháu một mái nhà.”

Tối hôm đó, tôi đưa số điện thoại của Trần Việt vào danh sách chặn.

Sáng hôm sau, thợ tháo tấm biển cũ của hiệu sách xuống.

Bà ngoại hỏi tôi cửa hàng mới tên gì.

Tôi suy nghĩ một lúc.

“Hiệu sách Quy Vãn.”

“Quy” trong trở về.

“Vãn” trong Lâm Vãn.

Bà ngoại mỉm cười gật đầu.

“Rất hay.”

Khi tấm biển mới được treo lên, cây hoa quế rơi xuống một trận hoa nhỏ li ti.

Tôi đứng trước cửa, lần đầu tiên cảm thấy cuộc đời mình không cần chờ ai quay lại mới có thể bắt đầu một lần nữa.

7

7

Ngày hiệu sách Quy Vãn khai trương, trong ngõ có mưa nhỏ.

Bà ngoại ngồi sau quầy, tặng mỗi đứa trẻ một viên kẹo.

Năm mươi chiếc thẻ đánh dấu sách tôi chuẩn bị chưa đến trưa đã phát hết.

Buổi chiều, tổng biên tập của nhà xuất bản gọi điện cho tôi.

Cuốn tiểu thuyết do tôi phụ trách chỉnh sửa sắp được phát hành.

Tác giả nghe nói tôi mở hiệu sách nên muốn tổ chức buổi giao lưu đầu tiên tại đây.

Tôi đồng ý.

Bận đến tận chiều tối, tôi mới phát hiện có một người đứng ngoài cửa.

Trần Việt ướt sũng từ đầu đến chân, trong tay còn xách chiếc bánh trước đây tôi thường ăn.

Nhìn thấy tôi, mắt anh ta lập tức sáng lên.

“Vãn Vãn.”

Nụ cười trên mặt tôi nhạt đi.

“Sao anh tìm được đến đây?”

“Anh đã tới nơi trước đây em từng sống.”

“Hàng xóm nói bà ngoại em từng mở hiệu sách ở đây.”

Anh ta nhìn vào bên trong.

“Anh đã tìm em nửa tháng.”

“Có chuyện gì sao?”

Dường như Trần Việt không ngờ tôi sẽ lạnh nhạt như vậy.

Anh ta đưa chiếc bánh tới.

“Hôm nay là kỷ niệm mười năm chúng ta yêu nhau.”

Tôi không nhận.

“Chúng ta đã chia tay rồi.”

“Anh không đồng ý.”

“Chia tay không cần cả hai người cùng đồng ý.”

Sắc mặt anh ta trắng bệch.

“Anh biết em vẫn đang giận chuyện đăng ký kết hôn.”

“Anh đã nộp đơn ly hôn rồi.”

“Thời gian cân nhắc kết thúc, anh sẽ lập tức làm thủ tục.”

Tôi nhìn anh ta.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó chúng ta trở về đăng ký kết hôn.”

Anh ta nói như thể đó là chuyện đương nhiên.

Giống như tôi chỉ đang giận dỗi nên chạy đến một nơi xa hơn một chút.

Đợi anh ta xử lý xong chuyện với Tô Nhược Nhược, tôi sẽ lại trở về bên cạnh anh ta.

“Trần Việt, em sẽ không trở về cùng anh.”

“Em định ở đây mở hiệu sách cả đời sao?”

“Có gì không tốt?”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)