Chương 4 - Tráo Đổi Thiên Kim Mưu Kế
Ta không thể nói ra bí mật về ngôn ngữ của trẻ sơ sinh. Trên thế giới này, chẳng ai tin chuyện đó.
Hầu phu nhân nhìn ta một hồi lâu, cũng không gặng hỏi thêm. Bà vươn tay đỡ ta dậy, nắm lấy tay ta, vành mắt đỏ hoe:
“Ngươi đã cứu mạng con gái ta. Ân tình này, ta nhớ cả đời.”
Tiệc Tẩy tam được tổ chức lại từ đầu. Lần này, khắp Hầu phủ giăng đèn kết hoa, long trọng gấp mười lần trước đó.
Thiên kim thật được Hầu phu nhân ôm trong lòng, trắng trẻo mũm mĩm, mặc bộ tã lót đỏ thẫm trông vô cùng hỉ khí.
Nhũ mẫu Châu thị bị giam vào đại lao, phán lưu đày ba ngàn dặm.
Trương sản bà chịu xong bốn mươi gậy, mất nửa cái mạng, gia sản bị sung công toàn bộ.
Giả thiên kim bị đưa ra điền trang ngoại ô để nuôi dưỡng, chung thân không được bước chân vào phủ.
Hầu gia trước mặt vô số quan khách, tuyên bố thân phận của đích nữ.
“Đây là con gái ruột của ta, thiên kim duy nhất của Hầu phủ. Tên là Uyển Ninh.”
Khách khứa nâng ly chúc mừng.
Ta đứng lẫn trong đám nha hoàn, nhìn tất cả, trong lòng không rõ tư vị gì.
Ba ngày trước, ta chỉ là một nha hoàn thô sử bưng trà rót nước.
Ba ngày sau, ta ôm thiên kim Hầu phủ, trở thành người nổi bật nhất trên dưới Hầu phủ.
Hầu phủ có bảy vị thiếu gia, toàn bộ đều là con dòng đích. Bảy vị thiếu gia luân phiên đến tìm ta.
Đại thiếu gia tặng một đôi vòng bạch ngọc, không nói nhiều, chỉ buông một câu: “Cầm lấy.”
Nhị thiếu gia tặng một bộ bút mực thượng hạng, nói là mua từ cửa tiệm tốt nhất kinh thành.
Tam thiếu gia thì trực tiếp nhất, đứng trước mặt ta, khoanh tay trước ngực: “Sau này kẻ nào dám bắt nạt ngươi, cứ báo tên ta. Ta đánh gãy chân hắn.”
Tứ thiếu gia tặng một súc lụa thượng hạng.
Ngũ thiếu gia tặng một đôi khuyên tai vàng.
Lục thiếu gia tặng một hộp trà hảo hạng.
Thất thiếu gia nhỏ nhất, mới mười lăm tuổi, đỏ mặt nhét vào tay ta một cái hà bao, bên trong đựng mười lạng bạc.
Ta nhận quà đến mỏi cả tay, cả người cứ ngơ ngẩn.
Hầu gia cũng ban thưởng. Một trăm lạng vàng, cộng thêm một tòa tiểu viện nhỏ ở ngoại ô. Ta nâng một trăm lạng vàng mà tay run lẩy bẩy. Cả đời này ta chưa từng thấy nhiều tiền thế này.
Hầu phu nhân là người đến cuối cùng. Bà ôm Uyển Ninh, đứng trước mặt ta, đôi mắt vẫn đỏ.
“Xuân Đào, ngươi muốn được thưởng gì?”
Ta nhìn đứa trẻ trong lòng bà. Uyển Ninh đang mở to đôi mắt đen nháy nhìn ta, mỉm cười “ê a” một tiếng. Ta hiểu được lời nó.
Ta quỳ xuống, dập đầu một cái.
“Nô tỳ muốn được ở lại hầu hạ bên cạnh tiểu thư.”
Hầu phu nhân đỏ mắt, đích thân cúi xuống đỡ ta. “Được.”
Bà nắm chặt tay ta. “Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là nha hoàn thiếp thân của con gái ta.”
Chương 8
Ta dọn đến sương phòng cạnh phòng của thiên kim.
Từ ngủ giường chung sang phòng riêng, từ nha đầu thô sử lên đại nha hoàn nhất đẳng.
Nguyệt tiền từ nửa lạng tăng lên thành hai lạng rưỡi, gấp năm lần.
Ma ma quản sự đích thân đến đo kích thước, may y phục mới cho ta. Những nha hoàn trước kia không thèm nhìn thẳng ta, giờ gặp ta đều tươi cười gọi Xuân Đào tỷ tỷ”.
Ta không quen. Rất không quen.
Nhưng điều khiến ta không quen nhất chính là Uyển Ninh. Cái tiểu tổ tông này một ngày mười hai canh giờ không thể rời khỏi ta.
Hầu phu nhân ôm, nó khóc. Đại thiếu phu nhân ôm, nó khóc. Nhũ mẫu – nhũ mẫu mới tìm – ôm, nó cũng khóc.
Nhưng chỉ cần ta giơ tay, nó liền nín bặt.
Hầu phu nhân nửa mừng nửa ghen tị: “Đứa nhỏ này, mới vài ngày đã quấn lấy ngươi rồi.”
Ta mỉm cười, không nói gì. Ta đương nhiên biết vì sao. Vì chỉ có ta mới nghe hiểu nó nói gì.
“Mấy người đó ôm chặt quá! Nghẹt thở chết đi được!”
“Bà nhũ mẫu này người toàn mùi hành! Ta không thích!”
“Ngươi lại đây nhanh lên, ta muốn ngươi bế!”
Những lời này, chỉ có ta nghe thấy. Người khác nghe nó khóc thì chỉ là khóc. Chỉ có ta biết cái tiểu tổ tông này đang kén cá chọn canh.
Có một đêm, ta ôm nó ngắm trăng ngoài sân. Nó “ê a” một tràng dài.
“Xuân Đào, ngươi nói xem sau này ta lớn lên có xinh đẹp không?”
“Nương ta đẹp, cha ta cũng tạm, chắc ta không đến nỗi tệ nhỉ?”
“Đợi ta lớn, ta sẽ tìm cho ngươi một nhà tử tế để gả.”
“Không muốn lấy chồng cũng không sao, cứ ở lại với ta, ta phát nguyệt lệ cho ngươi cả đời.”
Ta bị nó nói làm cho buồn cười thành tiếng. Nha hoàn bên cạnh giật mình: Xuân Đào tỷ tỷ, tỷ cười gì vậy?”
Ta vội nhịn cười: “Không có gì, tiểu thư đáng yêu quá.”
Nha hoàn tỏ vẻ khó hiểu rồi đi làm việc.
Uyển Ninh trong lòng ta cười “khúc khích”.
Ta cúi đầu nhìn nó, nhỏ giọng: “Tiểu tổ tông của ta ơi, bớt nói lại đi, bị người ta phát hiện thì phiền phức lắm.”
Nó cười rạng rỡ hơn: “Thế thì ngươi cầu xin ta đi.”
Ta chịu thua. Ngươi là thiên kim, ngươi nói sao thì là vậy.
Ngày tháng cứ thế trôi qua Uyển Ninh càng lớn càng xinh đẹp, da trắng nõn nà, đôi mắt to và sáng trong.
Hầu gia mỗi lần nhìn thấy nó là cười không khép miệng được. Bảy vị thiếu gia thi nhau đến trêu chọc nó, nó không nể mặt ai, ai bế cũng khóc. Chỉ có ta bế thì nó mới yên lặng.
Có lần Tam thiếu gia không chịu tin, nằng nặc đòi ôm. Uyển Ninh trong ngực ngài ấy khóc xé ruột xé gan, kinh động đến cả Hầu phủ.