Chương 15 - Tranh Đoạt Sau Trọng Sinh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chu Mộ Thâm nhìn khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy sinh khí của cô, mỉm cười.

“Được.” Anh nói, “Anh sẽ đi cùng em.”

Thẩm Doanh Hạ cũng bật cười: “Không hỏi em cần đầu tư bao nhiêu sao?”

21

“Không cần hỏi.” Chu Mộ Thâm bước đến bên cạnh cô, cùng cô đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, “Anh tin vào phán đoán của em.”

Ngoài cửa sổ, mặt trời đang lặn về phía tây, chân trời rực rỡ một màu cam đỏ. Từ xa, cần cẩu ở công trường vẫn đang hoạt động, thành phố này mãi mãi tràn đầy sức sống.

“Tuần sau xuất phát nhé?” Chu Mộ Thâm hỏi.

“Được.” Thẩm Doanh Hạ gật đầu, “Trước tiên đi xem mặt bằng, rồi bàn với chính quyền về chính sách.”

Đúng lúc này, điện thoại cô vang lên. Là chị Trương gọi đến.

“Doanh Hạ!” Giọng chị Trương rất to, “Em xem tin chưa? Xưởng của Mạnh Vũ Minh… phá sản rồi. Hình như anh ta rời Bắc Thành rồi, không ai biết đi đâu.”

Thẩm Doanh Hạ im lặng hai giây: “Em biết rồi, cảm ơn chị Trương đã nói với em.”

“Em… em không sao chứ?”

“Em rất ổn.” Thẩm Doanh Hạ đáp, “Thật sự rất ổn.”

Cúp máy, cô nhìn sang Chu Mộ Thâm: “Mạnh Vũ Minh đã rời Bắc Thành.”

Chu Mộ Thâm gật đầu: “Vậy cũng tốt. Rời khỏi quá khứ, bắt đầu lại.”

“Ừ.” Thẩm Doanh Hạ khẽ nói, “Bắt đầu lại.”

Cả hai không nói gì thêm. Trong văn phòng rất yên tĩnh, chỉ có âm thanh ồn ào từ thành phố truyền đến văng vẳng ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu sau, Chu Mộ Thâm đột nhiên nói: “Doanh Hạ, đợi dự án ở Hoa Trung ổn định, anh muốn…”

“Em biết rồi.” Thẩm Doanh Hạ ngắt lời, trong mắt ánh lên nụ cười dịu dàng, “Lúc đó hãy nói.”

Chu Mộ Thâm cũng cười: “Được.”

Tây Bắc, tại một khu đóng quân của đội xây dựng.

Gió cát rất lớn, thổi phần phật vào lều bạt. Mạnh Vũ Minh vừa từ công trường trở về, người đầy bụi đất.

Trên bảng thông báo ngoài cửa nhà ăn, dán một tờ báo Kinh Tế Nhật Báo.

Tiêu đề trang nhất là: “Nữ doanh nhân Thẩm Doanh Hạ tiến quân vào thị trường Hoa Trung, dự định đầu tư xây dựng khu công nghiệp thời trang.”

Mạnh Vũ Minh dừng bước.

Anh đọc kỹ toàn bộ bài báo.

Trong đó có ảnh của Thẩm Doanh Hạ, cô đứng trước cửa kính văn phòng trụ sở ở Thâm Thị, ánh mắt kiên định, nụ cười tự tin.

Bên cạnh là Chu Mộ Thâm, hai người đứng sóng vai, phía sau là đường chân trời thành phố rực rỡ phồn hoa.

Bài báo giới thiệu chi tiết kế hoạch của cô: đầu tư 50 triệu, xây dựng khu công nghiệp rộng 300 mẫu, dự kiến tạo ra 3.000 việc làm…

Mạnh Vũ Minh nhìn rất lâu.

Cuối cùng, anh rút con dao nhỏ trong túi ra, cẩn thận cắt lấy bài báo.

Về đến lều, anh lục từ đáy hành lý ra một cuốn sổ tay bìa cứng—chính là cuốn năm xưa Thẩm Doanh Hạ để lại cho anh.

Anh mở đến trang cuối, kẹp bài báo vào đó.

Ngoài lều, gió vẫn rít lên, cuốn tung bụi cát đầy trời. Từ xa vọng lại tiếng máy móc xây dựng, nơi đây đang thi công một tuyến đường sắt mới.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi lều, hướng về phía công trường.

Gió rất to, khiến anh suýt đứng không vững. Nhưng anh vẫn bước đi từng bước vững vàng, từng bước chắc chắn.

Quá khứ đã là quá khứ.

Anh đã đánh mất một cô gái rất tốt, bỏ lỡ một thế giới rất rộng.

Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, con đường vẫn phải đi.

Có lẽ một ngày nào đó, anh cũng sẽ tìm được con đường của riêng mình. Dù không rộng, không rực rỡ, nhưng là con đường vững chãi mà anh có thể đặt chân lên.

Mạnh Vũ Minh ngẩng đầu nhìn về phía đông. Nơi đó, mặt trời đang dần lên cao, ánh sáng vàng rực xuyên qua làn sương sớm, chiếu rọi khắp vùng đất rộng lớn này.

Anh hít một hơi thật sâu, đón ánh bình minh, bước về phía công trường.

Gió cuốn theo cát bụi, cũng cuốn đi quá khứ.

Khởi đầu mới, bắt đầu từ hôm nay.

【Toàn văn hoàn】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)