Chương 2 - Trang Giấy Cuối Cùng Của Tộc Trưởng
“Thẩm Lê, ngươi nghĩ xa thật đấy.”
Ta không đáp.
Ta không thể không nghĩ xa.
Cha ta vừa chết, tất cả mọi người đều cảm thấy ta nên bị sắp đặt.
Có người sắp đặt cho ta giao sản nghiệp.
Có người sắp đặt cho ta xuất giá.
Nếu ta không tự suy nghĩ thêm vài bước cho mình, ngày mai bị người ta bán đi còn phải cảm ơn họ đã tìm cho ta một con đường sống.
Trên đường, thỉnh thoảng Tạ công tử sẽ nói chuyện với ta.
Hắn hỏi ta có biết chữ không.
Ta nói có.
Hắn hỏi ta có biết tính sổ không.
Ta nói biết.
Hắn hỏi sau khi vào kinh, ta có muốn cầu một tiền đồ thể diện không.
Ta nói không muốn.
Hắn hơi bất ngờ:
“Vì sao?”
“Ta không có chí hướng lớn đến vậy.”
“Vậy ngươi muốn gì?”
“Ta muốn những thứ cha ta để lại được viết tên ta.”
Hắn nhìn ta, ý cười trong mắt nhạt đi một chút.
“Chỉ vậy thôi?”
Ta gật đầu:
“Chỉ vậy thôi.”
Con người sống trên đời, lời khen của người khác không đáng tin, hôn thư không đáng tin, gia phả cũng không đáng tin.
Tên được viết bằng giấy trắng mực đen trong sổ sách của quan phủ mới thật sự có giá trị.
Không biết Tạ công tử nghĩ tới điều gì, hắn khẽ nói:
“Sẽ có.”
Ta nhìn hắn:
“Ngài nói có tính không?”
Hắn dừng một chút.
“Có lúc cũng tính.”
Lời này rất kỳ quái.
Ta nhìn chằm chằm hắn.
Hắn lại khôi phục dáng vẻ không đứng đắn kia.
“Đừng nhìn nữa, nhìn thêm phải trả tiền.”
Ta quay mặt đi.
“Keo kiệt.”
05
Kinh thành náo nhiệt hơn ta tưởng tượng.
Ta vừa tới khách điếm, người trong tộc Thẩm thị cũng nối gót vào thành.
Bọn họ tới nhanh hơn ta dự liệu.
Xem ra những ruộng đất và cửa hàng kia thật sự khiến bọn họ không nỡ từ bỏ.
Tam thúc vừa nhìn thấy ta đã cười lạnh.
“Thẩm Lê, ngươi thật sự cho rằng tới kinh thành là có thể khiến triều đình sửa đổi quy củ vì ngươi sao? Nữ tử lập hộ là chuyện chưa từng nghe thấy.”
Ta nói:
“Vậy thúc về đi.”
Sắc mặt ông ta trầm xuống.
“Ngươi!”
“Nếu thúc cảm thấy ta không làm nên chuyện thì đừng đi theo. Chi phí dọc đường không ít đâu nhỉ?”
Tam thúc nghiến chặt răng.
Trong lòng ta thoải mái hơn một chút.
Chuyến này ông ta càng tốn nhiều tiền, ta càng vui.
Người Tạ công tử phái tới nói rằng ba ngày sau, triều đình sẽ tổ chức một buổi dân thính bên ngoài cửa Thừa Minh.
Dân thính chính là chọn ra mấy hồ sơ tranh chấp được gửi lên từ các nơi, công khai nghe hai bên trình bày và nghị xử.
Ta hỏi:
“Một dân nữ như ta cũng có thể đi sao?”
Người kia đáp:
“Có thể.”
“Ai quyết định?”
Hắn không đổi sắc mặt:
“Triều đình.”
Ta gật đầu.
Lại là triều đình.
Bây giờ chỉ cần nghe thấy hai chữ triều đình, trong lòng ta liền bất an.
Ba ngày sau, ta tới cửa Thừa Minh.
Nơi đó rất rộng.
Quan viên đứng phía trước, bá tánh bị ngăn ở phía xa.
Ta ôm khế ước, đứng dưới bậc thềm.
Người trong tộc Thẩm thị cũng tới.
Tộc trưởng đã lớn tuổi, đường xa vất vả khiến sắc mặt ông ta rất kém, nhưng vẫn phải tự mình có mặt.
Ông ta sợ ta thật sự làm thành chuyện.
Thật ra ta cũng sợ.
Nếu hôm nay thất bại, sau khi trở về ta sẽ không có ngày tháng tốt đẹp.
Trong tộc sẽ không dung ta.
Người trong huyện cũng sẽ cười nhạo ta.
Đồ cha ta để lại cuối cùng vẫn sẽ bị bọn họ lấy mất.
Nghĩ tới đây, ta càng ôm chặt khế ước trong lòng.
Đột nhiên có người phía sau khẽ nói:
“Đừng run tay.”
Là Tạ công tử.
Hôm nay hắn thay một bộ y phục màu đen, bên hông đeo ngọc bội, cả người nhìn nghiêm chỉnh hơn nhiều.
Ta hỏi:
“Ngài cũng tới xem náo nhiệt?”
Hắn ừ một tiếng.
“Hôm nay náo nhiệt lớn lắm.”
“Nếu ta thua thì sao?”
“Vậy lại nghĩ cách.”
Ta cau mày, trách móc:
“Chẳng phải ngài từng nói đừng đấu tâm nhãn với người khác sao?”
Hắn nhìn ta:
“Ta không bảo ngươi đấu tâm nhãn. Ta bảo ngươi đừng nhận thua.”
Lời này nghe cũng xuôi tai.
Ta đang định nói cảm ơn, phía trước đã vang lên giọng nói the thé của nội thị.
“Bệ hạ có chỉ, dân thính hôm nay cứ theo hồ sơ mà trình bày, không phân biệt nam nữ, không hỏi xuất thân.”
Ta lập tức ngẩng đầu.
Hoàng đế cũng biết chuyện hôm nay sao?
Tạ công tử đứng bên cạnh ta, khẽ nói:
“Thẩm Lê, nói cho thật tốt.”
Ta nhìn hắn:
“Rốt cuộc ngài là ai?”
Khóe miệng hắn cong lên.
“Sau hôm nay ngươi sẽ biết.”
Trong lòng ta lập tức bất an.
Người này càng nhìn càng không giống người tốt.
06
Vụ án đầu tiên không phải của ta.
Là một lão ông tố cáo con trai không phụng dưỡng.
Vụ thứ hai là thương hộ tranh giành bến tàu.
Khi tới lượt ta, mặt trời đã ngả về tây.
Ta bước lên trước, quỳ xuống hành lễ.
Trên bậc thềm có mấy vị đại thần đang ngồi, chính giữa được ngăn bằng một tấm bình phong, phía sau bình phong thấp thoáng có người.
Ta nghe thấy một giọng nam trầm ổn.
“Thẩm Lê?”
Ta đáp:
“Dân nữ có mặt.”
“Ngươi muốn lập nữ hộ?”
“Vâng.”
“Vì sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn bình phong.
“Bởi vì cha dân nữ đã chết, người trong tộc muốn lấy sản nghiệp nhưng không muốn nhận nợ. Bọn họ nói nữ tử sớm muộn cũng phải xuất giá, không thể giữ gia nghiệp. Dân nữ muốn hỏi, nếu nữ tử sớm muộn cũng phải xuất giá nên không thể có hộ riêng, vậy nam tử sớm muộn cũng xuống mồ, có phải cũng không cần có sản nghiệp hay không?”
Bốn phía im lặng.
Có người quát khẽ: