Chương 22 - Trâm Vàng Giữa Bão Tuyết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đám hộ vệ đồng loạt xông tới.

Ta không phản kháng.

Chỉ nhìn Lý Thiện, cười càng thêm rực rỡ.

“Lý Thiện, ngươi cứ chờ đấy!”

“Ba mươi vạn tướng sĩ Huyền Giáp quân rất nhanh sẽ san bằng phủ Thái sư của ngươi!”

“Bọn họ sẽ dùng máu ngươi để tế linh hồn Lục Tướng quân trên trời!”

“Ha ha ha——”

Ngay khi bị đám hộ vệ ấn xuống đất.

Chiếc khóa trường mệnh nhỏ trong ngực ta rơi ra.

Lăn tới bên chân Lý Thiện.

Theo bản năng, ông ta cúi đầu nhìn.

Sau đó, toàn thân đột ngột cứng đờ.

Con ngươi lập tức mở lớn, trên mặt lộ vẻ sợ hãi cực độ chưa từng có.

Ông ta giống như nhìn thấy quỷ, chỉ vào chiếc khóa trường mệnh.

“Đây… đây là…”

“Không! Không thể nào! Tại sao thứ này lại ở đây?!”

21

Phản ứng của Lý Thiện vượt ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Cũng vượt ngoài dự liệu của ta.

Tại sao ông ta lại phản ứng dữ dội như vậy với một chiếc khóa trường mệnh bình thường?

Chiếc khóa ấy có gì đặc biệt sao?

Ta bị hộ vệ ấn chặt xuống đất, không thể cử động.

Chỉ có thể nhìn Lý Thiện giống như phát điên, cướp lấy chiếc khóa trường mệnh, lật qua lật lại xem.

Tay ông ta run rẩy.

Khuôn mặt vì sợ hãi mà vặn vẹo.

“Người đâu! Người đâu!”

Ông ta đột nhiên hét lên:

“Đưa nàng ta vào mật thất! Mau! Không cho bất kỳ ai tới gần!”

Ta bị hai hộ vệ kéo như kéo một con chó chết, đưa vào thư phòng ta vừa nhìn trộm, sau đó ném vào mật thất tối đen.

Cửa đá ầm ầm đóng lại phía sau.

Trong mật thất tối tới mức giơ tay không thấy năm ngón.

Chỉ có mùi ẩm mốc mục nát.

Ta không biết rốt cuộc Lý Thiện muốn làm gì.

Ta chỉ biết ông ta rất sợ chiếc khóa trường mệnh.

Hoặc phải nói, ông ta sợ thứ được đại diện sau chiếc khóa ấy.

Không biết đã qua bao lâu.

Cửa đá một lần nữa mở ra.

Lý Thiện một mình bưng một ngọn đèn dầu bước vào.

Ông ta đặt đèn lên bàn đá.

Ánh đèn vàng mờ chiếu sáng khuôn mặt hai người.

Trên mặt ông ta đã không còn vẻ hoảng loạn ban nãy.

Thay vào đó là sự tàn nhẫn âm trầm tới cực điểm.

“Nói.”

Ông ta đập chiếc khóa trường mệnh xuống bàn.

“Thứ này, ngươi lấy từ đâu?”

Ta không trả lời.

Chỉ lạnh lùng nhìn ông ta.

“Không nói phải không?”

Ông ta cười lạnh, lấy từ trên tường xuống một cây roi.

“Ta có rất nhiều cách khiến ngươi mở miệng.”

Nói xong, ông ta quất một roi về phía ta.

Roi mang theo tiếng gió.

Theo bản năng, ta nhắm mắt.

Nhưng cảm giác đau đớn trong dự liệu không xuất hiện.

Ta mở mắt.

Nhìn thấy cây roi dừng cách ta chỉ một tấc.

Mà Lý Thiện đang cầm roi lại dùng một ánh mắt vô cùng kỳ lạ nhìn ta.

Nhìn vào cổ ta.

Theo bản năng, ta sờ cổ mình.

Ở đó có một sợi dây đỏ.

Trên dây buộc một chiếc khóa trường mệnh khác, được ta đeo từ nhỏ tới lớn.

Là di vật duy nhất phụ mẫu để lại cho ta.

Hai chiếc khóa trường mệnh này là một đôi.

Một chiếc của tiểu thư.

Một chiếc của ta.

Kiểu dáng giống hệt nhau.

Chỉ là chiếc của ta cũ hơn một chút.

Ánh mắt Lý Thiện dán chặt vào chiếc khóa trường mệnh trên cổ ta.

Thân thể ông ta bắt đầu run rẩy dữ dội.

Còn dữ dội hơn lúc nhìn thấy chiếc khóa của tiểu thư.

“Ngươi… ngươi…”

Ông ta chỉ vào ta, đôi môi run lên, nhưng không nói được một chữ.

Sau đó, dường như nhớ ra chuyện gì, ông ta đột ngột lao tới bàn đá, cầm chiếc khóa của tiểu thư lên, lại chạy về phía ta, đặt cạnh chiếc khóa trên cổ ta để so sánh.

Hai chiếc khóa trường mệnh ghép lại với nhau.

Kín khít không một kẽ hở.

Mặt sau hai chiếc khóa khắc hai chữ nhỏ.

Một chiếc là “Niệm”.

Một chiếc là “An”.

Ghép lại chính là “Niệm An”.

Nhìn thấy hai chữ ấy, phòng tuyến cuối cùng trong lòng Lý Thiện hoàn toàn sụp đổ.

Ông ta “bịch” một tiếng quỳ trước mặt ta.

Cây roi và khóa trường mệnh trong tay đều rơi xuống đất.

Ông ta ôm chân ta, gào khóc.

“Niệm An… Niệm An của phụ thân… phụ thân… cuối cùng phụ thân cũng tìm được con…”

Hành động bất ngờ của ông ta khiến ta hoàn toàn ngây ngốc.

Phụ thân?

Ông ta… vừa nói gì?

“Ngươi… ngươi nhận nhầm người rồi!”

Ta dùng sức muốn đẩy ông ta ra.

“Ta không nhận nhầm! Ta không nhận nhầm!”

Ông ta ôm chặt lấy ta, khóc như một đứa trẻ.

“Chiếc khóa trường mệnh ấy là ta tự tay đeo cho con! Khi con chào đời, ta ở ngay bên cạnh!”

“Mẫu thân của con tên Tô Tình. Nàng là… nữ nhân duy nhất ta từng yêu trong đời…”

“Nhưng lúc ấy, vì quyền thế, ta cưới thiên kim phủ Thái sư… ta không dám nhận hai mẹ con nàng… chỉ có thể sắp xếp cho hai người ở ngoài kinh thành…”

“Ta sai rồi… Niệm An… ta thật sự sai rồi…”

Lời ông ta giống như từng tiếng sét liên tiếp nổ tung trong đầu ta.

Ta tên A Xuân.

Không, nhũ danh của ta là Niệm An.

Mẫu thân ta tên Tô Tình.

Phụ thân ta…

Phụ thân ta là Thái sư đương triều, Lý Thiện?

Tên gian tặc hại ta nhà tan cửa nát lại là… phụ thân ruột thịt của ta?

Không.

Không thể nào.

Tuyệt đối không thể nào!

Đây là một trò cười hoang đường, nực cười đến mức nào!

Ta nhìn nam nhân đang ôm chân mình khóc lóc thảm thiết.

Ta đột nhiên cũng cười.

Cười tới nước mắt chảy ra.

“Ha ha ha…”

“Lý Thiện à Lý Thiện…”

“Ngươi thật sự có một trái tim tàn nhẫn!”

“Vì quyền thế, ngươi vứt bỏ hai mẹ con ta.”

“Vì quyền thế, ngươi tàn hại trung lương, hãm hại Lục gia.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)