Chương 18 - Trâm Vàng Giữa Bão Tuyết
Một nam nhân kiên nghị như núi lại có thể…
“Ngươi…”
Giọng hắn hơi run.
“Ngươi chính là… A Xuân?”
Ta gật đầu thật mạnh.
Hắn bước nhanh tới trước mặt ta, không chút do dự, “bịch” một tiếng quỳ một gối xuống đất.
“Mạt tướng Chu Hiển cứu giá chậm trễ, xin cô nương thứ tội!”
Một vị phó soái đường đường lại hành đại lễ với ta.
Ta sợ tới mức vội nhảy khỏi giường, định đỡ hắn.
“Chu phó soái, không được! Ngài mau đứng lên!”
“Không.”
Hắn không chịu đứng, ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực nhìn ta.
“Kể từ khoảnh khắc Tướng quân giao hổ phù cho ngươi, ngươi đã là nửa vị chủ soái của Huyền Giáp quân.”
“Một quỳ này của ta, ngươi nhận được.”
Lời hắn vang dội mạnh mẽ, từng chữ nện vào lòng ta.
Ta ngây người.
Ta chưa từng nghĩ mình sẽ nhận được sự… tôn trọng đến vậy.
“Chu phó soái, ngài mau đứng lên.”
Trong giọng ta mang theo tiếng khóc.
“Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này. Ngài mau xem thư của Tướng quân. Chúng ta… chúng ta phải làm sao?”
Lúc này hắn mới đứng lên.
Hắn cầm phong thư trong hộp.
Trên phong bì là nét chữ cứng cáp mạnh mẽ của Tướng quân.
“Chu Hiển thân khải.”
Hắn run tay mở phong bì.
Lấy tờ thư bên trong ra.
Thư rất dài.
Hắn đọc rất chậm, rất kỹ.
Sắc mặt không ngừng thay đổi theo nội dung trong thư.
Lúc phẫn nộ, lúc đau buồn, lúc nghiêm trọng.
Trong lều rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Chỉ có than trong chậu vẫn phát ra tiếng lách tách.
Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng hắn mới đọc xong.
Hắn cẩn thận gấp tờ giấy lại, đặt vào phong bì.
Sau đó ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt đã khôi phục vẻ bình tĩnh trước kia, thậm chí còn kiên định hơn.
“A Xuân cô nương.”
Hắn nói:
“Ta biết phải làm thế nào rồi.”
“Tướng quân nói trong thư, bảo ta phải nghe theo mọi sự sắp xếp của ngươi.”
18
“Nghe… nghe ta sắp xếp?”
Ta gần như không dám tin vào tai mình.
“Đúng.”
Chu Hiển gật đầu, thần sắc vô cùng nghiêm túc.
“Tướng quân nói rõ trong thư rằng ngài tạm thời giao quyền chỉ huy Huyền Giáp quân cho ngươi. Hổ phù ở trong tay ngươi, ngươi chính là thống soái tam quân. Mệnh lệnh của ngươi chính là quân lệnh.”
“Chuyện này… sao có thể!”
Ta sốt ruột liên tục xua tay.
“Một nha đầu không hiểu gì như ta sao có thể chỉ huy thiên quân vạn mã? Chu phó soái, ngài đừng nói đùa!”
“Ta không nói đùa.”
Chu Hiển nhìn ta, trong mắt không có chút ý đùa cợt.
“Đây là quyết định của Tướng quân. Ta nghĩ ngài làm vậy ắt có thâm ý.”
“Thâm ý gì?”
“Tướng quân biết chuyến đi lần này của mình lành ít dữ nhiều. Ngài cũng biết gian thần trong triều nắm quyền, đã sớm bày thiên la địa võng.”
Giọng Chu Hiển trở nên trầm thấp và nặng nề.
“Ngài sợ bất kỳ tướng lĩnh nào dưới trướng mình, kể cả ta, sau khi biết ngài xảy ra chuyện sẽ vì kích động mà làm ra hành động không lý trí. Chẳng hạn lập tức khởi binh, giết về kinh thành.”
“Nếu vậy, chúng ta sẽ rơi đúng vào kế của gian thần. Bọn chúng có thể chụp lên đầu chúng ta tội danh ‘mưu phản’, danh chính ngôn thuận tiêu diệt toàn bộ Huyền Giáp quân.”
“Mà giao binh phù cho ngươi, một nữ tử ở xa trung tâm quyền lực, lại tuyệt đối trung thành, mới là sự sắp xếp ổn thỏa và bất ngờ nhất.”
“Bởi vì không ai nghĩ quyền điều động ba mươi vạn đại quân lại nằm trong tay ngươi.”
“Ngươi chính là lá bài Tướng quân giấu sâu nhất, cũng là lá bài chí mạng nhất.”
Sự phân tích của Chu Hiển khiến ta bừng tỉnh.
Cuối cùng ta cũng hiểu nỗi khổ tâm của lão gia.
Người không thật sự muốn ta thống lĩnh quân đội đánh trận.
Người chỉ muốn dùng ta làm một bước đệm.
Một người có thể khiến tất cả bình tĩnh, chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Nhưng trách nhiệm này vẫn quá nặng.
“Chu phó soái, ta…”
Ta vẫn cảm thấy mình không thể gánh nổi.
“A Xuân cô nương.”
Dường như Chu Hiển nhìn ra nỗi sợ của ta, giọng dịu xuống.
“Ngươi không cần sợ. Ngươi không cần đưa ra quyết sách nào. Chỉ cần giống như trước đây, bảo vệ hổ phù, tin tưởng ta là được.”
“Cuối thư, Tướng quân còn để lại một câu.”
“Câu gì?”
“Ngài nói: ‘Lặng chờ gió xuân tung một đòn sấm sét.’”
“Lặng chờ gió xuân tung một đòn sấm sét…”
Ta lẩm bẩm lặp lại.
“Đúng.”
Trong mắt Chu Hiển lóe lên ánh sáng sắc bén.
“‘Gió xuân hẳn chính là ngươi, A Xuân cô nương.”
“Còn ‘một đòn sấm sét’ chính là thời cơ để chúng ta phản công.”
“Hiện tại thời cơ chưa tới. Chúng ta cần chờ.”
“Chờ điều gì?”
“Chờ một cơ hội có thể giúp chúng ta xuất binh danh chính ngôn thuận.”
Chu Hiển nói:
“Tướng quân nhắc trong thư rằng trước khi bị đưa đi, ngài đã bí mật giấu một vật tại kinh thành. Đó là một… cuốn sổ có thể khiến cả triều đình chấn động.”
“Sổ sách?”
“Đúng. Một cuốn sổ ghi lại bằng chứng xác thực về việc đương triều Thái sư Lý Thiện kết bè kết cánh, tham ô trái pháp luật, thậm chí thông đồng với địch bán nước.”
“Lý Thiện?”
Cái tên này đối với ta như sấm bên tai.
Ông ta chính là kẻ đứng sau lật đổ phủ Tướng quân lần này.
Cũng là gian thần được đương kim Thánh thượng sủng tín nhất.
“Chỉ cần lấy được cuốn sổ ấy, công bố cho thiên hạ, vạch trần tội ác của Lý Thiện, chúng ta có thể lấy danh nghĩa ‘thanh quân trắc’, dẫn quân về nam, cứu Tướng quân và thiếu gia!”