Chương 5 - Trái Tim Vô Hình

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Rượu cay nồng vừa tràn xuống cổ họng, cơn đau dữ dội ở ngực khiến tôi lảo đảo suýt ngã.

Cố Hoài Xuyên đột ngột trợn to mắt, hốt hoảng hét lên:

“Uyển Uyển, cơ thể em không được uống rượu, mau dừng lại!”

Tôi ném chai rượu xuống đất, mỉm cười với anh ta:

“Cố Hoài Xuyên, anh nói đúng, sao có thể phụ lòng chân thành của người khác? Vậy nên tấm lòng bảo bối của anh, tôi uống rồi, anh hài lòng chưa?”

Nói xong, tôi không do dự quay người rời đi.

Cố Hoài Xuyên định đuổi theo, nhưng Cố Yên vội vàng kéo anh ta lại:

“Chú út, tim con lại đau rồi, không biết có phải vừa nãy bị thím út dọa sợ không…”

Cố Hoài Xuyên nhìn theo bóng lưng tôi, do dự vài giây, cuối cùng vẫn không đuổi theo.

Đêm đó, Cố Hoài Xuyên không về.

Còn tôi thì gom hết đồ đạc của mình lại, đốt sạch không còn gì.

Mãi đến ngày hôm sau, anh ta mới gọi điện cho tôi:

“Uyển Uyển, hôm qua là anh không đúng. Anh biết cái chết của mẹ là vết thương trong lòng em, anh không nên nói những lời đó.”

“Nhưng tim của Yên Yên không tốt, anh sợ con bé xảy ra chuyện, không biết ăn nói thế nào với mẹ ruột và nhà chồng của nó. Anh là chú út, buộc phải chăm sóc nó.”

Tôi thản nhiên đáp:

“Không sao đâu, hôm qua là tôi bốc đồng. Anh cứ chăm sóc cô ấy cho tốt.”

“Em hôm qua uống rượu, tim chắc chắn rất đau. Ngày mai anh sẽ thay tim nhân tạo mới cho em. Tối nay em nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai anh về đón em.”

“Ừ.”

Sáng hôm sau, Cố Hoài Xuyên không quay về.

Cũng vừa hay — không phải lời chia tay nào cũng cần gặp mặt.

Tôi đặt bản thỏa thuận ly hôn lên bàn, rồi ra khỏi nhà.

Đến cổng bệnh viện, Cố Hoài Xuyên gọi điện, giọng đầy áy náy:

“Xin lỗi Uyển Uyển, có một bệnh nhân cần cấp cứu, anh phải làm xong ca phẫu thuật này. Tối nay mới thay tim nhân tạo cho em được, anh sẽ cử trợ lý tới đón em.”

“Ngày mai là kỷ niệm bảy năm ngày cưới của chúng ta. Đợi thay xong, anh dẫn em đi ăn ngon nhé.”

Một lý do quá chính đáng — rất thích hợp để nói dối.

Cố Hoài Xuyên không biết rằng, ngay trước đó, Cố Yên đã gửi WeChat cho tôi.

Chỉ vì hôm qua bị ‘tôi’ tạt rượu làm bẩn một chiếc váy dạ hội, Cố Hoài Xuyên đã dẫn cô ta đến buổi đấu giá trang sức, chuẩn bị đấu giá cho cô ta chiếc vòng cổ kim cương hồng — phiên bản độc nhất vô nhị trên toàn thế giới — để bù đắp.

Đây là lần đầu tiên anh ta nhớ đến ngày kỷ niệm cưới của chúng tôi, nhưng lại là để ở bên một người phụ nữ khác.

“Được, vừa hay tôi cũng muốn tặng anh một món quà.”

“Thật sao? Anh rất mong đợi đó~”

Cúp máy, tôi nhìn bầu trời xanh thẳm lần cuối, không quay đầu lại bước vào bệnh viện.

Cố Hoài Xuyên, tạm biệt.

Ở phía bên kia, sau khi đấu giá thành công chiếc vòng cổ, Cố Hoài Xuyên lại đưa Cố Yên đi ăn một bữa tối dưới ánh nến, rồi mới vội vã cùng cô ta đến bệnh viện.

Đến nơi mới biết — Tần Uyển vẫn chưa tới.

Anh ta liếc nhìn thời gian.

00:00.

Uyển Uyển sao còn chưa đến?

Vừa định gọi điện hỏi, trợ lý đã ôm một chiếc hộp chạy tới.

“Cố tổng, phu nhân không ở nhà. Đây là thứ vừa có người gửi tới, nói là quà phu nhân tặng ngài.”

Cố Hoài Xuyên bất đắc dĩ cười:

“Hóa ra Uyển Uyển đi chuẩn bị quà cho tôi à? Cô ấy lúc nào cũng thích mấy trò bất ngờ nhỏ này.”

Anh ta biết, Uyển Uyển lúc này nhất định giống như những năm trước, đang trốn ở góc hành lang, lén mở camera điện thoại, chuẩn bị ghi lại vẻ mặt ngạc nhiên của anh khi mở quà.

Nghĩ đến dáng vẻ lén lút rồi lại không nhịn được mà thò đầu ra của cô, tim Cố Hoài Xuyên bỗng mềm nhũn như nước.

Hôm đó anh đã quá hung dữ với Uyển Uyển, hôm nay lại đến muộn như vậy, vậy mà cô vẫn không hề giận.

Cố Hoài Xuyên ra hiệu cho trợ lý mở hộp. Anh quyết định, dù bên trong là gì, anh cũng phải tỏ ra cực kỳ vui mừng, tuyệt đối không để Uyển Uyển thất vọng.

Giây tiếp theo, chiếc hộp được mở ra.

Khoảnh khắc nhìn rõ thứ bên trong, sắc mặt Cố Hoài Xuyên lập tức trắng bệch.

Bên trong không có hoa tươi, cũng không phải cà vạt hay đồng hồ thích hợp để tặng đàn ông.

Chỉ có một khối kim loại màu bạc, to bằng nắm tay, hình dáng kỳ lạ, trông giống như khớp nối của một cỗ máy.

Nhưng Cố Hoài Xuyên lại run rẩy nâng nó lên, như đang nâng sinh mạng của người mình yêu nhất.

Không ai hiểu rõ thứ đó là gì hơn anh ta — năm xưa chính tay anh ta đã đưa thứ này vào cơ thể Tần Uyển.

Vì sở thích cá nhân, anh ta còn khắc lên đó một chữ nhỏ: “Cố”.

Đó chính là trái tim nhân tạo vốn dĩ phải nằm trong lồng ngực của Tần Uyển!!!

Theo động tác của anh ta, một mảnh giấy nhỏ rơi ra từ khe kim loại.

Cố Hoài Xuyên vội vàng nhặt lên — là nét chữ của Tần Uyển.

“Cố Hoài Xuyên, anh không còn ở trong tim tôi nữa.”

Ầm — đầu óc Cố Hoài Xuyên như nổ tung.

Anh ta không nhìn nhầm, đây chính là tim nhân tạo của Uyển Uyển!

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)