Chương 3 - Trái Tim Đuổi Theo Một Người Đẹp
Tôi bịa đại một lý do, cười nói:
“Trước đây lầm đường lạc lối, giờ quay đầu là bờ rồi.”
Trần Niệm lập tức đề nghị:
“Này, hay chúng ta lập nhóm học đi? Tôi xem điểm của cậu rồi, có nhiều môn có thể bổ trợ cho tôi với anh tôi.”
“Được.”
Cô ấy búng tay.
“Cuối tuần dẫn cậu đến căn cứ bí mật của bọn tôi.”
6
Bạn bên cạnh Chu Kỳ hỏi:
“Anh Kỳ, sao em cảm giác lâu lắm rồi không thấy Thư Vũ nhỉ? Trước đây chẳng phải cô ấy thích bám theo anh nhất sao?”
Sắc mặt Chu Kỳ âm trầm.
“Không biết.”
Người bạn nhớ đến tin đồn nghe được mấy hôm trước.
“Mấy ngày trước có người nói thấy Thư Vũ đi cùng hot boy của trường, còn đồn hai người họ yêu nhau rồi. Em cứ tưởng họ bịa chuyện. Không phải thật đấy chứ?”
Chu Kỳ thờ ơ ngửa cổ uống một ngụm nước.
“Không liên quan đến tôi.”
Người bạn như bừng tỉnh.
“Cũng đúng. Anh Kỳ có thích Thư Vũ đâu. Tự nhiên em nói với anh chuyện này làm gì.”
Cậu ta thuận miệng giải thích:
“Chỉ là nghe đồn hai người họ thường xuyên ở riêng trong phòng hoạt động câu lạc bộ, chẳng biết làm gì nên em mới nhớ ra hỏi anh…”
Chu Kỳ đột nhiên cứng người.
Sắc mặt xanh mét.
Người bạn vẫn chưa nhận ra có gì bất thường, vỗ vai cậu ta.
“Đi thôi anh Kỳ, chơi bóng.”
Không biết Chu Kỳ nghĩ đến chuyện gì mà sắc mặt lập tức tối đến đáng sợ.
Cậu ta bất ngờ quay người chạy thẳng về tòa nhà lớp học, tốc độ nhanh kinh người.
7
Đang làm bài thì bút bi của tôi hơi tắc mực.
Tôi cầm lên vẩy hai cái, không ngờ mực đột nhiên bắn tung tóe.
Trần Sâm ngồi đối diện lập tức gặp nạn.
Tôi vội rút giấy đưa cho cậu ấy.
“Xin lỗi!”
Trần Sâm lắc đầu.
“Không sao, cậu đâu cố ý.”
Vì không nhìn thấy chỗ bị bắn mực nên cậu ấy hỏi:
“Trên mặt tôi dính nhiều không?”
Tôi nhìn mặt cậu ấy.
“Một chút. Cậu không thấy được, để tôi lau giúp.”
Trần Sâm hơi sững người nhưng không từ chối.
“Phiền cậu.”
Tôi đứng lên, ghé sát lại giúp cậu ấy lau.
“Rầm!”
Cửa phòng hoạt động đột nhiên bị đẩy mạnh.
Chu Kỳ giống như vừa chạy từ đâu đến, lồng ngực còn phập phồng dữ dội, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Bộ dạng đó chẳng khác nào người chồng vừa bắt quả tang vợ ngoại tình.
“Các người đang làm gì?!”
Cậu ta lao tới nắm tay tôi.
“Bỏ tay cậu khỏi mặt cậu ta!”
Tôi giật tay ra.
“Chu Kỳ, cậu quản nhiều quá rồi đấy.”
“Chuyện này liên quan gì đến cậu?”
“Không liên quan đến tôi?”
Chu Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được cơn tức.
Cũng chẳng thèm để ý quanh đây có những ai.
Mở miệng là bắt đầu kể lể.
“Trước đây ai là người dỗ dành tôi, nói đời này chỉ cần mình tôi, chỉ thích mình tôi?”
“Mấy lời nhảm nhí đó chỉ có mình tôi ngu ngốc tin thật!”
“Từ đầu đến cuối cậu đều lừa tôi!”
Cậu ta giống như vừa chịu một sự phản bội khủng khiếp.
Vẻ mặt vừa đau đớn vừa oán hận.
“Thư Vũ, đồ lừa đảo! Tôi hận cậu!”
Trần Niệm vừa từ nhà vệ sinh trở về, suýt bị Chu Kỳ với gương mặt âm u chạy ra ngoài đâm trúng.
Cô ấy nhìn bóng lưng Chu Kỳ rồi lại quay sang nhìn tôi với Trần Sâm.
Vẻ mặt không thể tin nổi.
“Này Thư Vũ, cậu làm gì mà bắt nạt trùm trường đến khóc luôn vậy?”
8
Không lâu sau, căn cứ bí mật của Trần Niệm xuất hiện thêm một vị khách không mời.
Cậu ta đến cũng chẳng học, chỉ đứng bên cạnh nhìn.
Cứ như giám thị vậy.
Trần Niệm tức đến mức ôm sách ra hành lang học thuộc.
Trần Sâm đang giảng bài cho tôi.
Hai cánh tay chúng tôi vô tình chạm vào nhau.
Mặt Chu Kỳ lập tức tối sầm.
Cậu ta đi tới chen thẳng vào giữa.
“Giảng bài cần ngồi sát thế à? Cứ ngồi thế này mà giảng đi, tôi cũng muốn học.”
“…”
Có một hôm, tôi không còn nhớ rõ đang trong tình huống gì, Chu Kỳ đột nhiên hỏi một câu chẳng đầu chẳng cuối:
“Thư Vũ, cậu muốn học đại học nào?”
Trần Niệm tranh trả lời trước tôi.
“Đại học A ở thành phố A. Trường đại học trong mơ của cô ấy.”
Tôi không nói gì.