Chương 1 - Trái Tim Đuổi Theo Một Người Đẹp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi vừa gặp đã yêu ngay tên trùm trường đẹp trai đến mức quá đáng, chỉ tiếc là miệng độc, tính tình cũng chẳng ra gì.

Ngày nào tôi cũng mặt dày chạy theo sau cậu ta làm cái đuôi.

Cậu ta chơi bóng rổ bị thương một ngón tay thôi, tôi cũng có thể khóc ra cả chậu nước mắt.

Mọi người xung quanh đều nói tôi yêu cậu ta đến chết đi sống lại.

Tôi cũng nghĩ vậy.

Cho đến một ngày, cậu ta vì hoa khôi của trường mà bị đám côn đồ đánh rách mặt.

Ai cũng khuyên tôi đừng ghen, còn giục tôi mau qua bôi thuốc cho cậu ta.

Nhưng tôi cứ đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.

Ngay cả Chu Kỳ, người trước giờ luôn ngang ngược kiêu ngạo, cũng không nhịn được mà thúc giục:

“Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau qua đây?!”

“Còn lề mề nữa thì lát nữa có quỳ xuống cầu xin, tôi cũng không cho cậu bôi thuốc đâu.”

Nhìn vết máu xấu xí kéo dài bên thái dương cậu ta, tôi theo bản năng lùi hẳn một bước.

“Sao tự nhiên… không còn đẹp trai nữa vậy…”

Chu Kỳ: “?”

1

“Không đẹp trai? Cậu nói câu đó mà chính cậu có tin nổi không?”

Sắc mặt Chu Kỳ tối sầm.

Đôi mắt đen như mực nhìn tôi chằm chằm.

“Mấy hôm trước là ai cầu xin tôi đến đỏ cả mắt, chỉ để được dùng môi cọ lên mặt tôi một cái? Làm xong còn giống tên biến thái, dính lấy mãi không chịu buông.”

Cậu ta cười lạnh.

“Giờ bày ra vẻ thanh tâm quả dục này, cậu nghĩ ai tin?”

Thấy tôi vẫn không động đậy, hai hàng mày sắc bén của Chu Kỳ cau chặt.

“Cậu đang giận dỗi cái gì với tôi?”

Vẻ mặt cậu ta như đã hết kiên nhẫn, lập tức buông lời cảnh cáo:

“Bây giờ còn không qua đây thì sau này khỏi cần qua nữa.”

“Đến lúc đó dù cậu có khóc lóc cầu xin, tôi cũng không cho cậu chạm vào tôi!”

“Cút đi.”

Cuối cùng cũng nghe được câu mình muốn.

Tôi lập tức gật đầu thật mạnh.

“Được.”

Nói xong quay người co giò chạy, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.

Mặt Chu Kỳ đen như đáy nồi, hất chăn nhảy khỏi giường bệnh.

“Thư Vũ!”

“Quay lại đây!”

Giọng cậu ta vừa gấp vừa cáu, rõ ràng đã tức đến phát điên.

Tôi chạy một mạch đến sân thể dục vắng người, cảm giác khó chịu trong lòng mới dịu xuống.

Trời mới biết lúc nhìn thấy trên gương mặt đẹp trai của Chu Kỳ xuất hiện một cái lỗ máu ở thái dương, tôi tuyệt vọng đến mức nào.

Vết thương thế này chắc chắn sẽ để sẹo!

Gương mặt hoàn mỹ không tì vết kia chắc chắn sẽ xuất hiện một vết sẹo xấu xí!

Đối với một kẻ mê sắc đẹp giai đoạn cuối như tôi, đây chẳng khác nào đòn chí mạng.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi lập tức đưa ra quyết định.

Tôi sẽ từ bỏ Chu Kỳ!

2

Sau khi vào lớp, Chu Kỳ liếc tôi một cái.

Vẻ mặt lạnh nhạt, cậu ta đi thẳng qua tôi rồi đặt chiếc túi quà đang cầm lên bàn của hoa khôi Dương Ngưng.

Dương Ngưng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, đưa tay che miệng.

“Chu Kỳ, cái này… tặng cho mình à?”

Cậu ta đút tay vào túi quần, khẽ gật đầu.

“Ừ.”

Dương Ngưng ngắm nghía chiếc túi trên bàn.

“Gói đẹp quá.”

“Không ngờ cậu lại chịu bỏ nhiều tâm sức như vậy.”

“…”

Tôi vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt Chu Kỳ.

Cậu ta giống như cuối cùng cũng đợi được con mồi rơi vào bẫy, từng bước đi về phía tôi.

“Nhìn gì?”

Đôi mắt đen kia chứa đầy oán giận.

“Hôm đó vứt tôi một mình trong phòng y tế, sao không nghĩ sẽ có ngày hôm nay?”

Hai tay cậu ta chống lên bàn tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mình.

“Nếu cậu không giải thích rõ từng câu từng chữ tại sao hôm đó lại bỏ tôi lại, sau này đừng mong tôi để ý đến cậu…”

Nhưng sự chú ý của tôi lại dừng ở sợi dây đỏ trên cổ tay cậu ta.

Sợi dây đỏ kiểu cổ điển hoàn toàn không hợp với khí chất kiêu ngạo, bất trị của Chu Kỳ.

“Chu Kỳ, sợi dây tay tôi tặng cậu… trả lại cho tôi được không?”

Cậu ta sững người.

Theo ánh mắt tôi nhìn xuống cổ tay mình.

Tôi chỉ vào sợi dây đỏ.

“Vốn dĩ đây là món tín vật tôi định tặng cho người mà tôi xác định sẽ làm bạn trai.”

“Cậu trả lại cho tôi được không?”

Sắc mặt Chu Kỳ như vừa bị sét đánh.

“Không!”

Cậu ta hoảng hốt rụt tay trái về, kéo mạnh tay áo xuống che kín cổ tay.

“Đồ đã tặng rồi, làm gì có chuyện đòi lại?”

Tôi không ngờ cậu ta lại từ chối.

Rõ ràng lúc tôi tặng sợi dây này, cậu ta còn chê nó màu mè. Tôi phải cưỡng ép mới đeo được lên tay cậu ta.

“Vậy phiền cậu tháo ra rồi vứt đi được không? Tôi nhìn nó trên tay cậu thấy chướng mắt lắm.”

Mặt Chu Kỳ lập tức xanh mét.

Cả người như bị mây đen bao phủ.

“Chướng mắt?”

“Thư Vũ, cậu có ý gì? Nói rõ đi.”

Đó là món quà tôi tự tay đan cho bạn trai tương lai.

Để một người đã bị hủy dung như cậu ta đeo, tôi thật sự thấy khó chịu.

Liếc thấy băng gạc trên trán Chu Kỳ, chút kiên nhẫn cuối cùng của tôi cũng biến mất.

“Ý tôi là nó không nên xuất hiện trên người cậu.”

“Bởi vì tôi sẽ không tìm một người như cậu làm bạn trai.”

Ầm!

Mặt Chu Kỳ trắng bệch.

Cả người bị cảm giác bất lực và tuyệt vọng bao trùm.

Cậu ta nhìn tôi đầy bi phẫn.

“Ai thèm đeo cái dây xấu kinh khủng này!”

Cậu ta giật phăng sợi dây rồi ném thật mạnh vào thùng rác bẩn thỉu.

“Đi nhặt đi.”

Tôi định mắng cậu ta có bệnh à.

Nhưng vừa ngẩng đầu lại thấy cậu ta đang cắn môi, vành mắt đỏ hoe.

3

Cô bạn đeo kính đứng xem bên cạnh nói:

“Không ngờ học bá cũng ghen dữ vậy. Chỉ vì Chu Kỳ cứu hoa khôi bị đám côn đồ chặn trong hẻm mà dám nổi giận với cậu ấy.”

“Trước đây cô ấy có bao giờ nặng lời với Chu Kỳ đâu. Chu Kỳ chỉ cần cau mày một cái là cô ấy đã xót cả nửa ngày rồi.”

Lớp trưởng phụ trách tâm lý gật đầu tán thành.

“Trước đây tôi từng thấy tay Chu Kỳ bị kim ghim bấm trầy một chút, Thư Vũ xót đến mức khóc luôn. Cầm tay Chu Kỳ thổi suốt mười phút, còn dịu dàng dỗ dành cả buổi sáng.”

Cô bạn đeo kính nói tiếp:

“Chắc là lạt mềm buộc chặt thôi, cố ý giận để Chu Kỳ dỗ ấy mà.”

“Chu Kỳ không để ý đến cô ấy thì vài ngày nữa chắc lại trở về như cũ.”

Cô ấy dừng một chút.

“Dù sao từ trước đến giờ cũng là Thư Vũ không thể rời xa Chu Kỳ.”

Tôi day trán, nhìn vị trí hiện tại của mình.

Hàng cuối cùng của lớp.

Vị trí VIP trong truyền thuyết.

Trước đây vì muốn theo đuổi Chu Kỳ nên tôi cố tình chọn chỗ này.

Giờ chỉ cảm thấy vừa ồn vừa khó chịu.

May mà cơ hội thay đổi nhanh chóng xuất hiện.

Lớp trưởng cầm bảng điểm giơ lên.

“Điểm thi thử có rồi, chuyền nhau xem nhé.”

“Luật cũ, chọn chỗ theo thứ hạng. Trước giờ tự học tối nay phải chuyển xong, đừng ảnh hưởng tiết học.”

Cô gái ngồi bàn trên quay đầu lại, khó hiểu hỏi:

“Thư Vũ, cậu thu dọn đồ làm gì? Muốn chuyển chỗ à?”

Tôi vẫn tiếp tục dọn.

“Ừ, tôi muốn ngồi hàng đầu.”

“Nhưng chẳng phải cậu vẫn luôn ngồi cạnh Chu Kỳ sao? Chu Kỳ chắc chắn không chịu ngồi hàng đầu đâu.”

Tôi nhìn cô ấy, nghiêm túc trả lời:

“Cậu ta ngồi đâu không liên quan đến tôi. Dù sao tôi cũng sẽ ngồi hàng đầu.”

Không biết Chu Kỳ vừa rời đi đã quay lại từ lúc nào.

Cậu ta đứng cứng đờ bên cạnh tôi như một pho tượng.

“Cậu đang làm gì vậy?”

“Như cậu thấy đấy, tôi đang chuyển đồ. Tôi chuẩn bị ngồi giữa hàng đầu.”

Chu Kỳ siết chặt nắm tay đến mức khớp xương kêu răng rắc.

“Thư Vũ, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Định giằng co với tôi đến bao giờ?”

“Cậu tưởng làm vậy thì tôi sẽ xuống nước năn nỉ cậu sao?”

Cậu ta cau mày.

“Tôi cảnh cáo cậu, đừng có mơ mộng hão huyền.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)