Chương 8 - Trái Tim Của Người Gỗ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tất cả chuyện này rốt cuộc là sao, có phải nàng lại đang giở trò gì không?

Cành lá cây Hòe già xào xạc rung rinh, vài chiếc lá khô rụng xuống.

Một lát sau, giọng nói già nua của ông lão truyền ra: “Nàng đã chết rồi.”

Trái tim Tạ Duẫn ngừng đập, theo bản năng phản bác: “Nàng ấy là mộc tinh, không thể nào chết được!”

Cây Hòe già thở dài, giọng điệu vừa bất đắc dĩ vừa xót xa.

“Lâm Chiêu Chiêu vốn là Ngô Đồng ngàn năm, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt sinh ra linh căn, vốn có thể tu luyện thành người, nhưng vì ngươi mà sinh ra tình căn, cam nguyện đỡ lấy thiên lôi.”

“Sau đó lại bị biến thành tượng gỗ, nhờ có trái tim Thất khiếu linh lung mới trở thành người thực sự, một khi bị khoét đi trái tim thì sao có thể sống tiếp?”

Người không có tim, ai có thể sống nổi?

Huống hồ nàng vốn chỉ là một con người gỗ.

Nghe lời của cây Hòe, bờ vai Tạ Duẫn thõng xuống.

Hắn cứ nghĩ Lâm Chiêu Chiêu là mộc tinh, tinh quái làm sao chết được cơ chứ?

Hỉ phục đỏ thẫm dính đầy bùn lầy, trông như một vũng máu đông cứng, đâm chói mắt hắn đau nhói.

Hắn từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, kiểm soát mạng sống của Vưu Chi Chi, kiểm soát mạng sống của Lâm Chiêu Chiêu, thậm chí là thao túng cả lòng người.

Nhưng bây giờ, tận mắt chứng kiến Lâm Chiêu Chiêu tan biến, hắn lại bất lực đến thế.

Tạ Duẫn rũ rèm mi, chợt nhìn thấy chỗ từng mọc cây Ngô Đồng lộ ra một đoạn rễ gỗ trồi lên.

Ngay lập tức, hắn lại tìm thấy tia hy vọng nào đó.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến những tiếng bước chân dồn dập.

“Hầu gia!”

Tiếng gọi nối tiếp nhau ngày một gần.

Gần thêm chút nữa là tiếng của Vưu Chi Chi: “Duẫn ca ca!”

Mắt cô ta đỏ hoe, bộ dạng như vừa khóc xong, vừa nói nước mắt lại trào ra.

“Khách khứa đều đang đợi ở tiền sảnh, sao huynh lại đột nhiên phi ngựa ra khỏi thành? Bây giờ cả kinh thành đều đang đồn đại, ai cũng bảo muội là trò cười, ngay trong ngày đại hôn đã thất sủng.”

“Cha mẹ muội càng tức giận lôi đình, bắt huynh phải mau chóng quay về.”

“Chi Chi, xin lỗi muội.” Tạ Duẫn rũ mắt, trong lòng thoáng qua một tia áy náy, “Nhưng bây giờ Chiêu Chiêu chết rồi.”

“Ngày khác ta sẽ đến Thượng thư phủ tạ tội, nhưng bây giờ ta có việc quan trọng hơn phải làm, muội cứ tự về trước đi có được không?”

Nói xong, không đợi Vưu Chi Chi phản ứng, hắn lập tức quay sang đám thị vệ Hầu phủ phía sau.

“Người đâu, đào rễ cây ở đây lên cho ta!”

Trước đây, hắn dùng cành cây Ngô Đồng ngàn năm để tạo ra Lâm Chiêu Chiêu, bây giờ hắn cũng có thể dùng rễ cây để tạo ra một Lâm Chiêu Chiêu khác.

Sau tiếng ra lệnh của hắn, một đám người lập tức lấy dụng cụ bắt đầu đào đất.

Chẳng mấy chốc, một phần lớn rễ cây đã lộ ra, cây Hòe già bên cạnh không nhịn được lại lên tiếng.

“Tạ Duẫn! Đừng đào nữa!”

Tạ Duẫn liếc nhìn cây Hòe, làm như không nghe thấy.

Hắn giục đám người đào đất: “Tăng tốc lên!”

Rất nhanh, hệ thống rễ của cây Ngô Đồng lờ mờ hiện ra.

Đó là rễ của gỗ Ngô Đồng ngàn năm thuộc về Lâm Chiêu Chiêu!

Trong chớp mắt, cây Hòe già phát ra tiếng xào xạc dữ dội, muốn gọi đám người dừng lại.

“Đừng dừng, tiếp tục đi!” Tạ Duẫn không để ý.

Cây Hòe già nhìn người bạn cũ đã khuất, đến chút rễ cuối cùng cũng sắp bị đào tận gốc, vội vàng quát lớn:

“Tạ Duẫn, nếu ngươi thực sự muốn nàng ấy sống lại, thì đừng đụng vào nữa!”

Chương 9

“Ý ông là sao?”

Tạ Duẫn lập tức gọi mọi người dừng tay, hắn bất chấp ánh mắt kỳ lạ của người khác, vội vàng bước đến gốc Hòe già hỏi han.

Nếu được, cây Hòe già cũng chẳng muốn tiết lộ những chuyện này cho Tạ Duẫn.

Dù sao tinh quái và con người một khi dính líu đến nhau, phần lớn đều không có kết cục tốt đẹp.

Nhưng nếu ông không mở miệng, Lâm Chiêu Chiêu sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội sống sót.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)