Chương 5 - Trái Tim Băng Giá Của Sư Phụ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

“Ta không muốn xen vào chuyện của hai người.”

Cuối cùng ta cũng lên tiếng.

“Nghê Thường tiên tử, ta và nàng vốn không thù không oán. Huyền Cảnh là người nàng chờ ba trăm năm. Ta nhường người cho nàng, như vậy còn chưa đủ sao?”

“Ngươi đừng giả mèo khóc chuột.”

Nghê Thường nghiến răng.

“Nếu ngươi thật sự chịu nhường, vì sao ngươi vừa đi thì chàng phát điên? Vì sao chàng thà phế tu vi của ta cũng muốn bảo vệ ngươi?”

“Vậy nàng nên hỏi người, không nên hỏi ta.”

Ta thản nhiên nói.

Nghê Thường lập tức quay sang Huyền Cảnh. Nước mắt đầy trong mắt.

“Huyền Cảnh, chàng nói cho ta biết. Trong lòng chàng rốt cuộc có ta hay không?”

Huyền Cảnh im lặng.

Sự im lặng ấy còn đau đớn hơn bất cứ lời nào.

Nghê Thường loạng choạng lùi lại, cười thê lương.

“Được. Tốt lắm. Ta dùng một cái mạng đổi lấy lần sống lại này, hóa ra chỉ để nhìn chàng vì một nữ nhân khác mà phát điên.”

Nàng bỗng quát lớn. Ma khí đỏ như máu bùng lên quanh người.

“Nếu đã như vậy, các ngươi ai cũng đừng mong sống yên!”

Nàng tẩu hỏa nhập ma.

Ma khí như thủy triều tràn ra. Chỉ trong nháy mắt đã quét qua nửa tiểu trấn.

Phàm nhân trong trấn kêu thảm rồi ngã xuống, sinh cơ bị ma khí hút sạch.

“Dừng tay!”

Huyền Cảnh quát lớn, tung một chưởng. Nhưng lại bị ma khí của Nghê Thường đánh bật.

Người đã ba ngày không ăn không ngủ, tâm thần lại bị tổn thương. Lúc này tu vi thậm chí không đủ trấn áp Nghê Thường.

“Huyền Cảnh! Chàng bảo vệ được nàng, bảo vệ được cả trấn phàm nhân này sao?”

Nghê Thường cười dữ tợn.

“Hôm nay ta sẽ để chàng nếm thử cảm giác trơ mắt nhìn người mình quan tâm chết trước mặt!”

Lời còn chưa dứt, một luồng ma khí đã bắn thẳng về phía ta.

Sắc mặt Huyền Cảnh đột ngột thay đổi. Người chẳng hề suy nghĩ, lập tức lao tới che chắn ta sau lưng.

Ầm!

Ma khí nện mạnh lên lưng người.

Người rên khẽ. Một ngụm máu phun ra, bắn lên vai ta, nóng bỏng.

“Người làm gì vậy!”

Ta vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Kiếp trước, người chưa từng chịu thay ta đỡ dù chỉ một chút tổn thương.

Nhưng bây giờ, người lại dùng thân thể đầy thương tích của mình đỡ đòn này cho ta.

“Vân Tê…”

Người vịn vai ta, hơi thở yếu ớt.

“Lần này, đổi lại để ta chết vì ngươi một lần.”

“Bảy kiếp trước đều là ngươi bảo vệ ta. Kiếp này, đến lượt ta.”

Tim ta đột nhiên run lên.

Có thứ gì đó trong trái tim mà ta tưởng đã chết hẳn từ lâu bỗng âm thầm nứt ra một khe nhỏ.

12

“Đừng nói những lời ngu xuẩn.”

Ta đỡ lấy thân thể sắp ngã của người, giọng căng cứng.

“Chết một lần là có thể trả hết sao? Người tưởng chết là chuyện rẻ mạt lắm à?”

“Con chết bảy lần. Mỗi lần đều tưởng mình có thể đổi lấy một lần người quay đầu. Nhưng người chưa từng quay lại lấy một lần.”

“Bây giờ người chết một lần đã muốn con tha thứ? Nằm mơ.”

Huyền Cảnh yếu ớt bật cười.

“Vậy ngươi muốn ta làm thế nào?”

“Sống.”

Ta buột miệng.

Nói ra rồi mới nhận ra mình lỡ lời. Nhưng đã không thể thu lại.

“Người phải sống cho tử tế.”

Ta nghiến răng.

“Đừng dùng một cái mạng để trả nợ. Quá rẻ.”

“Nếu thật sự muốn trả, vậy dùng cả đời mà trả. Không phải kiểu trả nợ vì mắc nợ, mà là cam tâm tình nguyện.”

Huyền Cảnh ngẩn người nhìn ta. Tia sáng nhỏ trong mắt người bỗng sáng rực.

“Ngươi… vẫn chịu cho ta cơ hội?”

“Con chưa nói là cho người cơ hội.”

Ta quay mặt đi.

“Con chỉ không muốn mắc nợ người một mạng.”

Ma khí của Nghê Thường trên trời càng lúc càng cuồng bạo.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, đừng nói phàm nhân trong trấn, ngay cả chúng ta cũng sẽ bị cuốn vào.

“Huyền Cảnh, ổn định tâm thần.”

Ta đỡ người ngồi xuống, lấy từ trong tay áo ra một viên Định Hồn Châu đã được ôn dưỡng nhiều năm.

Đó là pháp bảo duy nhất ta mang theo trong kiếp này, vốn định để bảo mệnh.

“Con dùng Định Hồn Châu giúp người áp chế tâm ma. Người dùng bản mệnh kiếm khí phong tỏa ma hạch của Nghê Thường.”

“Chúng ta chỉ có một cơ hội.”

Huyền Cảnh nhìn viên châu, đột nhiên hiểu ra.

“Viên châu này là vật bảo vệ thần hồn của ngươi. Nếu đưa cho ta, ngươi gặp phản phệ thì…”

“Đừng lắm lời.”

Ta nhét viên châu vào tay người.

“Hoặc cùng sống, hoặc cùng chết. Người chọn đi.”

Người siết chặt Định Hồn Châu. Trong mắt cuộn lên thứ cảm xúc mà ta không hiểu.

“Được. Cùng sống.”

Ánh sáng Định Hồn Châu bùng lên. Linh lực ôn hòa chảy dọc kinh mạch người, từng chút một ép tâm ma xuống.

Huyền Cảnh hít sâu. Gương mặt trắng bệch dần có lại chút huyết sắc.

Người đứng lên. Bạch y tung bay. Kiếm khí quanh thân lạnh như sương.

Khoảnh khắc ấy, người cuối cùng cũng có vài phần dáng vẻ của vị tiên quân thanh lãnh trong ký ức ta.

“Nghê Thường.”

Người nhìn xa về phía ma khí, giọng lạnh lẽo.

“Nghiệt duyên ba trăm năm, hôm nay kết thúc.”

13

“Kết thúc?”

Nghê Thường trong ma khí cười lớn thê lương.

“Chàng tưởng bây giờ còn trấn áp được ta sao? Huyền Cảnh! Chúng ta dây dưa ba trăm năm. Không ai có thể toàn thân rút lui!”

Nàng thôi động ma khí. Trời đất lập tức biến sắc.

Lôi đình màu máu giáng xuống từ bầu trời, khiến cả phàm trấn rung chuyển dữ dội.

“Vân Tê! Giữ vững Định Hồn Châu!”

Huyền Cảnh quát khẽ. Thân hình hóa thành một luồng bạch quang xông lên.

Bản mệnh kiếm khí va chạm cùng ma khí. Ánh sáng chói mắt nổ tung giữa trời.

Ta đứng tại trận nhãn, vận toàn bộ linh lực ổn định Định Hồn Châu. Mồ hôi chảy dọc thái dương.

Trận chiến này nguy hiểm hơn ta tưởng.

Nghê Thường đổi mạng lấy cơ hội sống lại. Trong ma khí còn chứa oán sát ba trăm năm của Phần Tâm Uyên, gần như vô cùng vô tận.

Huyền Cảnh tuy đã áp chế tâm ma, nhưng chiến đấu càng lâu thì thương thế càng nặng.

“Huyền Cảnh! Kiếm tâm của người loạn rồi!”

Ta nhìn thấy chiêu thức của người bắt đầu rối, vội vàng lên tiếng.

“Người vẫn đang do dự! Vẫn muốn chừa cho nàng một đường sống!”

Thân hình Huyền Cảnh khựng lại.

Ta nói trúng.

Trong lòng người rốt cuộc vẫn còn một tia không nỡ đối với nghiệt duyên dây dưa ba trăm năm. Chính chút không nỡ ấy khiến kiếm khí của người luôn thiếu nửa phần quyết tuyệt.

“Huyền Cảnh! Nghe con nói!”

Ta lớn tiếng. Âm thanh xuyên qua ma khí đầy trời.

“Không buông được không có nghĩa là thâm tình. Đó chỉ là chấp niệm!”

“Người không buông được nàng và bảy kiếp trước người không buông được cảm giác khống chế con, thật ra đều giống nhau!”

“Hôm nay nếu người không chém đứt được chút không nỡ này, sau này người vẫn sẽ dùng cùng một cách, phụ con thêm một lần!”

Những lời ấy giống như tiếng sấm nổ thẳng trong thức hải Huyền Cảnh.

Người đột nhiên tỉnh ngộ.

Bảy kiếp trước, sở dĩ người phụ ta chính là bởi người chưa từng thật sự buông xuống bất cứ thứ gì.

Không buông Nghê Thường. Không buông quá khứ. Không buông chút chấp niệm buồn cười ấy.

Mà “buông xuống” lại chính là cửa ải khó nhất trên con đường tu hành.

“Ngươi nói đúng.”

Người khép mắt.

Khi mở ra lần nữa, ánh mắt đã hoàn toàn thanh minh.

“Thứ nên chém là tâm ma của chính ta.”

Người không do dự nữa. Kiếm khí đột nhiên ngưng thành một đường.

Một kiếm ấy không còn nửa phần lưu luyến, thẳng tới ma hạch của Nghê Thường.

“Huyền Cảnh——!”

Tiếng thét thê lương của Nghê Thường vang vọng trời cao.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)