Chương 1 - Trà Sữa Nửa Đêm Tại Vách Đoạn Hồn
Ca đêm lắc trà sữa trên đỉnh núi, từ chín giờ tối đến sáu giờ sáng.
Chó cũng không thèm làm, tôi làm!
Phỏng vấn online, ông chủ chỉ hỏi ba câu.
“Gan có lớn không?”
“Có thức khuya được không?”
“Chạy có nhanh không?”
Nhìn mức lương ba mươi nghìn một tháng, tôi không chút do dự vỗ ngực bảo đảm không vấn đề.
“À đúng rồi, nhân viên ca đêm phải kiêm luôn giao đồ, không vấn đề chứ?”
Đúng là tư bản chết tiệt!
Đã đến bước cuối cùng ký hợp đồng rồi, tôi còn có thể nói không sao?
“Yên tâm, phạm vi giao hàng rất ngắn, trong vòng năm trăm mét.”
“Nhớ kỹ, dù nhìn thấy gì, chỉ cần nó không làm hại cô, thì cứ giả vờ như không thấy.”
Tôi ngửi thấy một mùi gì đó không bình thường.
Cho đến một giờ sáng, máy in đơn nhả ra một đơn hàng.
Địa chỉ giao hàng là Vách Đoạn Hồn.
Tôi nhìn ly trà sữa trân châu mochi đường đen vừa làm xong trong tay, rơi vào trầm tư.
Bây giờ chạy, còn kịp không?
1
Một giờ sáng, trên núi nổi sương, lạnh thấu xương.
Máy nhận đơn trong tiệm đột nhiên rè rè nhả ra một tờ đơn.
Trà sữa trân châu mochi đường đen, nóng, full đường.
Địa chỉ: dưới gốc cây cổ cong thứ ba bên mép Vách Đoạn Hồn.
Cơn buồn ngủ của tôi lập tức bay sạch.
Nhà người tử tế nào lại đặt trà sữa lúc nửa đêm ở Vách Đoạn Hồn chứ?
Tôi không khỏi nhớ đến ba câu hỏi linh hồn lúc phỏng vấn của ông chủ.
Bây giờ chạy, còn kịp không?
Nhưng giây tiếp theo, tin nhắn nhắc trả khoản vay sinh viên gửi tới.
Vì mức lương ba mươi nghìn một tháng, tôi cắn răng, kéo chặt áo khoác leo núi rồi xách trà sữa đi.
Vách Đoạn Hồn cách tiệm không xa, khoảng ba trăm mét.
Sương rất dày, tầm nhìn chưa đến năm mét.
Tôi lần mò đi đến dưới gốc cây cổ cong kia.
Lờ mờ nhìn thấy một đường viền màu vàng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là có người cắm trại.
Tự mình dọa mình thôi.
Bên trong truyền ra tiếng xì xào khe khẽ, nghe giống như hai đứa trẻ bốn, năm tuổi đang nói chuyện.
“Đến rồi đến rồi, thơm quá.”
“Anh ơi, em muốn uống ngụm đầu tiên.”
“Đừng giành, để mẹ biết là bị đánh mông đó.”
Giọng nói trong trẻo non nớt, còn rất lễ phép.
Lông mày tôi nhíu đến mức có thể kẹp chết muỗi.
Người lớn đến cắm trại thì thôi đi.
Sao còn dẫn trẻ con đến góp vui làm gì?
Phụ huynh bây giờ đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả!
Tôi đặt trà sữa xuống đất rồi gọi một tiếng.
“Các bé ơi, trà sữa của các bé đến rồi nhé.”
Trong lều lập tức yên tĩnh.
Mấy giây sau, giọng nói non nớt kia vang lên.
“Cảm ơn chị gái, chị cứ đặt ở cửa là được, lát nữa bọn em tự lấy.”
Tôi đặt xuống rồi xoay người định rời đi, nghĩ một lúc vẫn hỏi thêm một câu.
“Các bé ơi, mẹ các bé đâu?”
Bên trong sột soạt một lúc mới trả lời.
“Mẹ sắp về rồi, chị gái không cần lo đâu.”
Một giọng khác vang lên.
“Đúng đó đúng đó, bọn em rất an toàn, chị gái mau về đi.”
Được thôi.
Lúc rời đi, sau lưng truyền đến một tiếng “bụp” khi ống hút đâm xuyên màng nilon.
Ngay sau đó là hai tiếng “oa” đầy thỏa mãn.
Đột nhiên, tôi cảm thấy công việc lắc trà sữa ca đêm này cũng khá có cảm giác thành tựu.
Sáng hôm sau giao ca.
Anh chàng ca ngày nhìn tôi, ánh mắt như đang nhìn người chết.
“Tối qua có đơn à?”
2
“Ừ, giao đến Vách Đoạn Hồn.”
Tôi ngáp một cái.
“Phụ huynh bây giờ đúng là không đáng tin, bản thân đi cắm trại thì thôi, còn mang theo trẻ con nữa.”
Sắc mặt anh chàng kia trắng bệch.
“Bên Vách Đoạn Hồn là khu chưa khai phá, toàn đá lởm chởm, căn bản không dựng lều được.”
“Hơn nữa hôm qua núi bị phong tỏa dọn sạch rồi, trên núi ngoài chúng ta ra, căn bản không có du khách nào ở lại qua đêm.”
Tôi sững ra.
“Nhưng rõ ràng tôi nghe thấy có hai đứa trẻ nói chuyện.”
Anh chàng kia nuốt nước bọt.
“Nghe nói trước đây có hai con chồn vàng nhỏ tu luyện thành tinh ở đó, sau này bị sét đánh chết.”
Lưng tôi lập tức toát mồ hôi lạnh.
Tối hôm đó, tôi sống chết không chịu giao đơn.
Ông chủ nhẹ nhàng gửi tới một câu.
“Mỗi đơn giao thành công, tiền hoa hồng tăng gấp đôi.”
Tôi phẫn nộ gõ một tràng dài lý do.
Cuối cùng bấm xóa sạch.
“Ông chủ, cả người tôi tràn đầy nhiệt huyết, tuyệt đối không tan ca!”
Không còn cách nào khác, nghèo mà!
Tôi cắn răng tiếp tục đi làm.
Dần dần, tôi phát hiện mọi chuyện càng ngày càng không bình thường.
Sau nửa đêm, khách hàng quả thật hơi nhiều.
Hơn nữa địa chỉ đặt hàng cái sau còn kỳ quái hơn cái trước.
Đồ uống: trà sữa thạch dừa xoài.
Địa chỉ: trên tảng đá trước cửa hang dơi sau núi.
Ghi chú: Không cần ống hút, đổ thẳng vào hõm đá, cảm ơn.
Lúc tôi đến nơi, nghe thấy trong hang có mấy chục giọng nói lanh lảnh đang cãi nhau.
“Tôi muốn ăn miếng trắng trắng kia!”
“Không biết xoài lần này có đủ chia không.”
“Đừng chen vào cánh tôi!”
Tôi run rẩy xé lớp màng niêm phong, cố gắng đổ vào hõm đá không để rơi một giọt nào.
Sau đó xoay người chạy nước rút một trăm mét.
Sau lưng tiếng vỗ cánh phành phạch vang lên liên tục, tôi không dám quay đầu nhìn.
Vừa quay về tiệm, hồn vía vẫn chưa ổn định.
Máy in đơn lại vang lên.
Đồ uống: trà sữa viên nếp rượu.
Địa chỉ: tháp nước bỏ hoang sau núi.
Ghi chú: Thêm nhiều đá, gần đây nóng trong người quá, khô đến mức bong cả da rồi.
Bong da?
Bong cái da gì?
Tôi không dám nghĩ sâu.
Nhưng vẫn chuẩn bị thêm một ly đá.
Lúc tôi đến nơi, lờ mờ nhìn thấy phía sau tháp nước có một bóng đen khổng lồ đang cuộn lại.
Giống như một sợi dây thừng gai rất to, nhưng sợi dây ấy còn đang ngọ nguậy.
Tôi run chân, run tay, đặt trà sữa vào vị trí chỉ định.
Sau đó vừa lăn vừa bò chạy về quán trà sữa.
Ca đêm này đúng là kinh hồn bạt vía.
Tôi nhận không phải tiền lắc trà sữa, mà là phí qua đường của Diêm Vương.