Chương 1 - Tổng Tài Lạnh Lùng Biến Hóa Thành Chú Cún

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chồng tôi cao một mét chín, ra ngoài là tổng tài độc miệng lạnh lùng, nhưng về nhà lại là một chú cún nhỏ dính người, ngọt ngào vô đối.

Có một ngày, anh ấy bỗng nhiên “tỉnh” lại giữa chừng, phát hiện mình đang sống trong tình tiết của một cuốn tiểu thuyết, lập tức hoảng loạn.

Bởi vì trong cuốn tiểu thuyết đó, anh ấy là tổng tài nam chính, nhưng nữ chính… lại không phải là tôi.

Nhưng mà, có phải đâu đó nhầm lẫn rồi không? Trong nhà này, người luôn đóng vai tổng tài cưng chiều người khác… vẫn luôn là tôi cơ mà……

Buổi tối, tôi ngồi trước gương dưỡng da, còn chồng tôi – Hách Diễn Chi – thì đã tắm rửa sạch sẽ, thơm tho, nằm trên giường đợi tôi.

Anh ấy cố tình kéo chăn xuống đến ngang hông, để lộ phần thân trên với cơ bắp đẹp đẽ, rồi vẫy tay gọi tôi.

“Chị ơi, mau lại đây~”

Đôi mắt phượng long lanh như nước, đuôi mắt cụp xuống, quyến rũ đến mức như một yêu tinh dụ người.

Tôi nhìn anh qua gương, gương mặt quá đỗi tuấn mỹ kết hợp cùng thân hình hoàn hảo, khiến tim tôi không khỏi đập loạn, mặt đỏ tai hồng.

Từ nhỏ tôi và Hách Diễn Chi đã là hàng xóm,

Bà ngoại tôi và bà nội anh ấy lại là bạn thân chí cốt, nên chúng tôi gần như lớn lên cùng nhau, thậm chí còn bị nhét ngủ chung một giường.

Tôi sinh sớm hơn anh hai ngày, mỗi lần anh định làm chuyện xấu, dụ dỗ tôi, đều dùng ánh mắt ướt át ấy nhìn tôi, gọi một tiếng “chị ơi.”

Giọng anh, cứ như giấu hàng ngàn chiếc móc câu trong đó.

Tôi bị anh câu cho ngứa ngáy trong lòng, cuối cùng dứt khoát lột mặt nạ dưỡng da, lao lên người anh……

Hách Diễn Chi vừa đỏ cả khóe mắt, vừa dụ dỗ tôi, miệng không ngừng kêu rên.

“Chị ơi, có phải em hết sức hút rồi không? Chị lâu như vậy mới thèm để ý đến em?”

“Chị ơi, có phải em phục vụ không tốt? Chị lơ là với em vậy à?”

“Chị ơi, chị ơi……”

Bị anh gọi mãi “chị ơi, chị ơi” đến mức tôi rối cả lòng rối cả trí, dứt khoát vòng tay ôm cổ anh, chủ động hôn mạnh lên môi,

Cuối cùng cũng bịt được cái miệng nói nhiều của anh lại.

2

Bị anh gọi “chị ơi” suốt cả đêm, hậu quả là vô cùng thê thảm.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai chân tôi vẫn còn mềm nhũn.

“Chồng ơi, em mỏi eo quá à——”

Nếu là ngày thường, Hách Diễn Chi đã sớm nhào lên như chó con, ôm lấy tôi, dụi dụi mặt vào người tôi, rồi vừa xoa lưng vừa làm nũng.

Nhưng hôm nay, Hách Diễn Chi lại ăn mặc chỉnh tề, đứng nghiêm chỉnh trước mặt tôi.

Tay còn đưa cho tôi một ly nước ấm, “Uống chút nước trước đi, rồi uống cái này luôn.”

Anh đưa cho tôi một viên thuốc.

Tôi liếc nhìn một cái, rồi tiện miệng uống luôn, uống xong mới chợt nhớ ra, liền hỏi, “Đây là thuốc gì thế?”

Ánh mắt Hách Diễn Chi lóe lên, cúi đầu né tránh ánh nhìn của tôi, xoay người bước đi.

Tôi còn đang dang tay ra, định bảo anh cõng mình xuống lầu nữa mà……

Đợi tôi thay đồ xong xuống lầu, mới phát hiện Hách Diễn Chi không biết đã đi từ lúc nào.

Không những không đợi tôi ăn sáng, mà đến một câu chào tạm biệt cũng không có.

Đây là lần đầu tiên trong đời xảy ra chuyện như vậy.

Ban đầu, chúng tôi đã hẹn hôm nay cùng nhau đến bệnh viện làm kiểm tra trước khi mang thai.

Kết hôn được năm năm, công ty anh đã lên sàn, mọi thứ dần ổn định, còn studio của tôi cũng đang dần tạo được tên tuổi trong nước.

Cả hai chúng tôi đều đã sẵn sàng cho việc có con.

Đợi đến hơn mười giờ, Hách Diễn Chi vẫn chưa quay lại đón tôi, cũng chẳng gọi một cuộc nào.

Tôi gọi cho anh, bên kia đổ chuông rất lâu, vẫn không ai bắt máy.

Tôi bắt đầu thấy lạ.

Ở bên nhau lâu như vậy, chưa từng có chuyện gì khiến anh không nghe điện thoại của tôi cả.

Tôi quay người định tự lái xe đi bệnh viện thì thấy vỏ hộp thuốc tránh thai trong thùng rác.

Thuốc tránh thai khẩn cấp 72 giờ!

Rõ ràng tối qua anh đã dùng bao cao su rồi mà, sao còn bắt tôi uống thuốc?

Hơn nữa chúng tôi đang trong giai đoạn chuẩn bị mang thai cơ mà.

Không hiểu sao, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả.

Gọi lại cho anh lần nữa, vẫn không ai bắt máy.

Chắc là thuốc phát huy tác dụng rồi, tôi đột nhiên cảm thấy buồn nôn.

3

Cảm thấy khó chịu trong người, tôi đành hủy toàn bộ lịch trình công việc trong ngày.

Sau khi ăn trưa xong, gọi điện cho Hách Diễn Chi vẫn không có ai bắt máy.

Tôi bắt đầu lo lắng, quyết định đến công ty tìm anh.

Đến nơi, thư ký Mya nói với tôi rằng anh có một lịch trình cá nhân đột xuất, đã ra ngoài từ sáng sớm.

Tôi thấy khó hiểu, nhưng cũng không nói gì thêm, xoay người về nhà.

Định bụng đợi anh về ăn tối cùng, ai ngờ đợi mãi đến tận hơn mười giờ đêm, người thì chưa thấy, một cuộc gọi cũng không có.

Tôi bắt đầu bực rồi, qua loa ăn vài miếng cho có, rồi nằm vật ra sofa, vừa lướt điện thoại vừa đợi anh.

Lướt một hồi, tôi lướt trúng đoạn video Hách Diễn Chi đang diễn thuyết tại đại học K.

Hóa ra lịch trình đột xuất hôm nay là đi diễn thuyết à?

Bình thường anh chẳng phải rất ghét mấy chỗ đông người như vậy sao?

Nhìn người đàn ông trong video, tôi bỗng thấy xa lạ.

Cô gái đứng cạnh anh trong đoạn video rất trẻ trung, nhìn kiểu gì cũng giống sinh viên đại học.

Gương mặt ngọt ngào, vóc dáng nhỏ nhắn, tỉ lệ hoàn hảo, đứng bên cạnh Hách Diễn Chi cao lớn tạo thành một khung hình chênh lệch chiều cao vô cùng đáng yêu.

Hách Diễn Chi cúi đầu, mỉm cười với cô ấy, lúc nhận micro từ tay cô, còn khẽ nhếch môi, cong mắt.

“Chào các bạn sinh viên, tôi là Hách Diễn Chi đến từ Tập đoàn Hoàn Cầu, đồng thời cũng là đồng nghiệp của bạn học Kỷ Linh Lung. Trước khi bắt đầu bài diễn thuyết, tôi muốn cảm ơn các thầy cô trường đại học K vì đã đào tạo ra một nhân tài như bạn Linh Lung cho công ty chúng tôi, xin cảm ơn……”

Tôi không đủ kiên nhẫn để xem hết video, nhưng vẫn kịp nhìn thấy vô số bình luận lướt qua màn hình:

“Trai tài gái sắc.”

“Tổng tài và cô vợ nhỏ.”

“Cốt truyện tiểu thuyết bước ra đời thực.”

“Người ta bảo đàn ông nhà giàu hoặc là trăng hoa, hoặc là cuồng yêu. Tổng Hách nhà ta đúng chuẩn cuồng yêu luôn ấy. Nhìn ánh mắt anh ấy nhìn Linh Lung nhà mình kìa, chan chứa tình cảm không giấu nổi……”

Tên Hách Diễn Chi này hôm nay bị gì vậy, uống nhầm thuốc à?

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)