Chương 8 - Tôi và Người Cô Điên
Anh họ Lâm là bác sĩ điều trị chính của cô.
Ôn hòa, kiên nhẫn, và dịu dàng.
Anh không hề để tâm đến quá khứ của cô, thậm chí còn thường xuyên thảo luận học thuật cùng cô.
Ba chúng tôi, tạo nên một gia đình kỳ lạ nhưng ấm áp.
Còn nhà họ Triệu, thì đã hoàn toàn sụp đổ.
Triệu Dương chân tật vĩnh viễn, trở thành phế nhân, cả ngày say xỉn đánh đập người khác.
Cha mẹ tôi vì trốn nợ mà bán sạch mọi thứ trong nhà.
Cuối cùng rơi vào cảnh ra đường lượm ve chai sống qua ngày.
Có lần, tôi bắt gặp họ ở ven đường.
Họ già đi nhiều, lưng còng, đang lom khom bới rác tìm chai nhựa.
Thấy xe tôi chạy ngang qua họ dừng lại, ngơ ngác nhìn.
Ánh mắt đầy tiếc nuối và ghen tỵ.
Nhưng tôi không dừng xe.
Có những sai lầm, một khi đã phạm, là phải trả giá cả đời.
Có những vết thương, mãi mãi không thể bù đắp.
Gieo nhân nào, gặt quả nấy.
Đó là báo ứng.
9
Mùa đông năm ấy, mẹ tôi lâm bệnh nặng.
Bệnh viện ra thông báo nguy kịch.
Bà nhờ người truyền lời, muốn gặp tôi lần cuối.
Tôi đến.
Không phải để tha thứ, mà là để kết thúc.
Phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng.
Mẹ tôi nằm trên giường, gầy đến mức da bọc xương.
Thấy tôi bước vào, mắt bà sáng lên, cố giơ bàn tay khô đét run rẩy về phía tôi.
“Tiểu Hi…”
“Mẹ sai rồi… thật sự sai rồi…”
“Nếu năm xưa mẹ đối xử tốt với con một chút, bây giờ người được hưởng phúc chắc là mẹ chứ không phải cô ta?”
Đến phút cuối, bà vẫn còn tính toán.
Trong đầu vẫn chỉ có lợi ích.
Tôi không nắm lấy tay bà.
Chỉ bình thản đứng bên giường, nhìn người phụ nữ sinh ra tôi nhưng chưa từng yêu thương tôi.
“Không có nếu.”
Tôi lạnh nhạt nói.
“Thứ mà mẹ vứt đi như rác, giờ là báu vật vô giá của con.”
“Còn thứ mẹ xem như châu báu, lại quay lưng bỏ rơi mẹ.”
Nghe nói, sau khi đưa mẹ nhập viện xong, Triệu Dương đã cầm hết tiền lương hưu cuối cùng của bà rồi bỏ đi.
Đến nay vẫn bặt vô âm tín.
Nước mắt mẹ tôi trào ra.
Không biết là vì hối hận, hay tuyệt vọng.
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm mà đi.”
“Bên kia không có nhà, cũng chẳng có sính lễ.”
“Chỉ có quả báo mà mẹ đã tự gieo.”
Nói xong, tôi xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Sau lưng vang lên tiếng kéo dài chói tai của máy đo nhịp tim.
Tôi bước ra khỏi cổng bệnh viện, hít sâu một hơi.
Không khí bên ngoài lạnh lẽo, nhưng vô cùng trong lành.
Kết thúc rồi.
Tất cả… đã kết thúc.
10
Tết.
Căn nhà cũ được chúng tôi sửa sang lại, trở nên rộng rãi, sáng sủa.
Bên ngoài tuyết rơi lất phất, trong nhà ấm áp dễ chịu.
Tôi và bác sĩ Lâm đang ở trong bếp gói bánh chẻo.
Cô tôi mặc một chiếc sườn xám màu đỏ trầm, ngồi trên ghế sofa cắt hoa dán cửa.
Sắc mặt bà đã khá hơn rất nhiều, gương mặt có chút hồng hào, ánh mắt cũng dịu dàng hơn.
Trên TV đang phát chương trình Gala mừng xuân.
Ngàn nhà vạn hộ sáng đèn, khắp nơi ngập tràn niềm vui đoàn viên.
“Bánh chẻo chín rồi đây!”
Bác sĩ Lâm bưng khay bánh nghi ngút khói bước ra.
Chúng tôi quây quần bên bàn ăn.
Cô tôi bất ngờ lấy ra một bao lì xì to, đưa cho tôi.
“Tiểu Hi, cho con này.”
Tôi mở ra xem.
Bên trong là sổ đỏ căn nhà từng bị cướp đi.
Và một thẻ ngân hàng — đó là tiền bản quyền cuốn sách của cô.
“Nhà, để làm của hồi môn cho con.”
“Tiền, để hai đứa mua bánh kẹo.”
Cô mỉm cười nói, nụ cười hiền hậu và ấm áp.
Sống mũi tôi cay cay, nước mắt suýt nữa rơi vào bát bánh chẻo.
“Cô ơi, đây là của cô mà…”
“Của cô cũng là của con.”
Bà ngắt lời tôi, đưa tay xoa đầu tôi.
“Chính con đã cho cô lần thứ hai được sống.”
“Chúng ta là một gia đình.”
Tôi nắm lấy tay cô, rồi lại nắm lấy tay bác sĩ Lâm.
Trái tim tôi được lấp đầy ấm áp.
Trước kia, tôi từng nghĩ mình là một đứa trẻ mồ côi bị cả thế giới vứt bỏ.
Giờ tôi đã hiểu.
Huyết thống không quyết định tất cả.
Chúng ta có thể không chọn được nơi sinh ra.
Nhưng chúng ta có thể chọn người trở thành gia đình của mình.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa nở rộ.
Ánh sáng rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời đêm, cũng chiếu sáng con đường dưới chân chúng tôi.
Sự trả thù tốt nhất, không phải là hận thù.
Mà là chúng tôi… sống tốt hơn bất kỳ ai.
HẾT