Chương 3 - Tôi Trở Về Để Đòi Lại Những Gì Đã Mất
Chị ta sững ra một chút, hiển nhiên không ngờ tôi sẽ đồng ý. Nhưng phản ứng của chị ta quá nhanh, nụ cười trên mặt gần như không hề gián đoạn:
“Được thôi, vậy chị nói với họ một tiếng.”
Buổi tụ tập diễn ra vào thứ Bảy.
Địa điểm là một nhà hàng buffet, khối chúng tôi có khoảng hơn ba mươi người đến.
Kiều Vân Hi vừa bước vào đã trở thành tiêu điểm. Đám nam sinh tranh nhau rót đồ uống, gắp đồ ăn cho chị ta, đám nữ sinh vây quanh hỏi han đủ thứ.
“Vân Hi, lần này cậu chắc chắn vào được Thanh Hoa đúng không?”
“Tớ nghe nói cậu tự ước lượng được hơn bảy trăm điểm? Thật hay giả vậy?”
“Vân Hi, cậu giỏi quá, hạng nhất toàn thành phố chắc chắn là của cậu rồi.”
Kiều Vân Hi ngồi ở vị trí chính giữa, hơi đỏ mặt lắc đầu:
“Đừng nói lung tung, điểm còn chưa ra mà. Lỡ bị vả mặt thì sao.”
Khi nói, chị ta nhìn tôi một cái.
Ẩn ý trong ánh mắt đó chỉ có tôi đọc hiểu.
Em thấy chưa, chị mới là nhân vật chính.
Tôi bị chen vào vị trí trong góc, trước mặt đặt một đĩa salad không ai động tới.
Thỉnh thoảng có người liếc nhìn tôi một cái, ý nghĩa trong ánh mắt giống hệt kiếp trước: Ồ, đây chính là cô em gái không được giỏi lắm của Kiều Vân Hi.
Lý Tư Vũ ghé lại gần, giọng không to không nhỏ:
“Khả Tình, cậu ước lượng điểm chưa?”
“Rồi.” Tôi nói.
“Bao nhiêu?”
“Khá cao.”
Lý Tư Vũ cười. Nụ cười đó giống hệt kiếp trước, mang theo một kiểu thiện ý giả vờ:
“Vậy tốt quá. Chị cậu thi tốt như vậy, nếu cậu cũng có thể thi vào một trường tốt, nhà cậu đúng là song hỷ lâm môn.”
Tôi cúi đầu ăn một miếng salad.
Song hỷ lâm môn.
Kiếp trước cậu cũng nói như vậy, nhưng khi cậu nói câu này, trên mặt viết đầy hai chữ “sao có thể”.
Buổi tụ tập diễn ra được một nửa, Kiều Vân Hi bỗng đứng dậy, nâng ly nước ngọt lên:
“Tớ có một đề nghị, chúng ta cùng kính Khả Tình một ly đi.”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Tôi đặt nĩa xuống.
“Lần này Khả Tình thật sự đã rất cố gắng.” Giọng chị ta rất nhẹ nhàng, giống như đang dỗ trẻ con. “Bất kể kết quả thế nào, tớ đều cảm thấy em ấy là giỏi nhất.”
Xung quanh vang lên vài tiếng phụ họa lác đác.
“Vân Hi tốt thật đấy.”
“Cậu ấy đối với em gái đúng là không còn gì để nói.”
“Nếu là chị gái tớ, chắc đã ghét bỏ tớ chết rồi.”
6
Tôi ngẩng đầu nhìn chị ta.
Chị ta cũng nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như một vũng nước.
Nhưng tôi nhìn thấy thứ ở dưới đáy nước.
Đó là chuyện chị ta vẫn luôn làm suốt hai mươi năm qua biến sự tồn tại của tôi thành chú thích cho chị ta.
Tất cả thiện ý của chị ta đều là ban ân, tất cả quan tâm đều là bố thí, tất cả “vì tốt cho tôi” đều đang lặp đi lặp lại nhắc nhở mọi người: tôi là đứa em gái không bằng chị ta.
Tôi đặt nĩa xuống, đứng dậy, cầm lấy ly đồ uống của mình.
“Cảm ơn chị.”
Khi tôi nói hai chữ này, giọng rất bình tĩnh.
“Cũng cảm ơn mọi người. Nhưng tôi thấy không cần kính tôi đâu, đợi điểm ra rồi nói sau.”
Nói xong, tôi ngồi xuống.
Biểu cảm của Kiều Vân Hi đông cứng trong một khoảnh khắc cực kỳ ngắn, ngắn đến mức ngoài tôi ra không ai chú ý.
Bởi vì trong kịch bản của chị ta không có câu này.
Theo diễn biến chị ta dự đoán, tôi nên ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng nói “cảm ơn chị”, sau đó để lại trong lòng mọi người ấn tượng “quả nhiên không bằng chị mình”.
Nhưng tôi nói “đợi điểm ra rồi nói sau”.
Câu này không có bất kỳ vấn đề gì.
Không ai có thể bắt bẻ.
Nhưng nó đã phá vỡ tiết tấu được chị ta sắp xếp tỉ mỉ.
Trên đường về nhà, chị ta đi phía trước, tôi đi phía sau.
Đèn đường kéo bóng hai người ra rất dài.
“Khả Tình.” Chị ta bỗng dừng lại, xoay người nhìn tôi. “Câu em nói trong buổi tụ tập hôm nay là có ý gì?”
“Câu nào?”
“‘Đợi điểm ra rồi nói sau’.” Chị ta gằn từng chữ lặp lại. “Có phải em cảm thấy mình thi rất tốt không?”
Tôi nhìn gương mặt chị ta.
Gương mặt này thật sự rất đẹp, đẹp đến mức mỗi biểu cảm đều khiến người ta thấy vui mắt.
Nhưng lúc này trên gương mặt ấy viết đầy một thứ, gọi là “điều chị ghét nhất chính là em không đi theo kịch bản của chị”.
“Em không biết.” Tôi nói. “Trước khi có điểm, không ai biết cả.”
Chị ta nhìn chằm chằm tôi hai giây, sau đó cười.
“Vậy em cứ đợi đi.” Chị ta nói.
Chị ta xoay người đi, bước rất nhanh, nhanh đến mức tôi gần như không theo kịp.
Nhưng tôi không đuổi theo.
Bởi vì tôi không cần đuổi nữa.
Lần này, đến lượt chị ta đuổi theo tôi.
Đêm trước ngày có điểm, tôi nằm trên giường, bình luận như phát điên trào ra.
【Ngày mai có điểm rồi aaaaaaa tôi lo quá!】
【Tôi đã thấy dữ liệu rồi, nữ chính 590, chị gái trộm xong 708, lịch sử lặp lại…】
【Đừng mà!!!】
【Xong rồi xong rồi xong rồi, tôi xem dòng thời gian rồi, ngày mai mười giờ có điểm, mười giờ một phút chị gái sẽ trộm đi 20%, tất cả đều không kịp nữa】
【Nữ chính tỉnh lại đi!!!】
Tôi trở mình, kéo chăn lên đến cằm.
Sau đó tôi mở mắt trong bóng tối, khóe môi chậm rãi cong lên.
Máy tính đặt ngay trên tủ đầu giường, màn hình tối đen, nhưng tôi đã có thể tưởng tượng ra ngày mai lúc mười giờ mở nó lên sẽ nhìn thấy gì.
Kiếp trước tôi thi được 590 điểm.
Kiếp này, tôi thi được 740 điểm.