Chương 16 - Tôi Trả Nợ Bằng Cách Nào

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thẩm Chi Nguyệt vừa mở mắt, tầm nhìn vẫn còn hơi mờ.

Khi mọi thứ dần rõ ràng, trước mắt cô là bầu trời sao lấp lánh.

Phía trước còn có một tấm biển làm bằng gỗ hoàng hoa lê Hải Nam.

Trên đó đề bốn chữ:

“Y Quán Thẩm Tế.”

Thẩm Chi Nguyệt nhẹ nhàng chạm ngón tay lên tấm biển, nhìn Lục Dữ Bạch.

“Anh Lục, cái này là cho tôi sao?”

Lục Dữ Bạch dịu dàng xoa đầu cô.

“Chi Nguyệt, báo cho cô một tin vui.”

“Ông nội đã đồng ý chuyển tiệm thuốc cho cô sớm hơn dự định.”

“Bây giờ cô cũng có sự nghiệp thực sự thuộc về riêng mình rồi.”

Nghe vậy, khóe mắt Thẩm Chi Nguyệt lập tức đỏ lên.

Cô còn định ngẩng đầu, cố ép nước mắt trở lại.

Nhưng hàng mi vừa run lên, một giọt nước mắt đã rơi xuống tấm biển.

Năm năm ở bên Tống Lẫm Kiêu, cô từng khao khát biết bao được có một sự nghiệp của riêng mình.

Bây giờ ước mơ cuối cùng cũng thành hiện thực.

Mọi cố gắng suốt chặng đường vừa qua cuối cùng đã được đền đáp.

“Anh Lục, cảm ơn anh.”

“Nếu không có anh, có lẽ chân tôi đã hỏng từ lâu.”

“Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa tiệm thuốc này phát triển ra toàn thế giới, để tất cả mọi người đều có thể tránh xa bệnh tật.”

Cô vừa nói xong, còn chưa kịp phản ứng.

Lục Dữ Bạch nghe những lời ấy, cuối cùng lấy hết can đảm mở lời.

“Chi Nguyệt, cô có… có thể cho tôi một cơ hội để mãi mãi ở bên cạnh cô không?”

Giọng anh run lên.

Câu này anh đã tập đi tập lại trong lòng không biết bao nhiêu lần.

Nhưng Lục Dữ Bạch cũng không hiểu tại sao.

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt Thẩm Chi Nguyệt.

Anh lại không thể ngăn mình trở nên mất tự tin và căng thẳng.

Vừa dứt lời, màn pháo hoa anh chuẩn bị từ trước lập tức nở rực rỡ dưới bầu trời đầy sao.

Pháo hoa rực rỡ.

Nhưng cũng chỉ lóe sáng trong chốc lát rồi tan biến.

Thẩm Chi Nguyệt đương nhiên hiểu ý anh.

Cô do dự một lúc rồi chậm rãi nói:

“Anh Lục, xin lỗi.”

“Tôi biết anh rất tốt, nhưng tôi…”

Cô còn chưa nói hết, Lục Dữ Bạch đã ôm cô vào lòng.

Dù trong lòng rất thất vọng, Lục Dữ Bạch biết cô đang định từ chối mình.

Nhưng không sao.

Anh hiểu cô, tôn trọng mọi quyết định của cô.

Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, suy nghĩ trở về quá khứ.

Gia cảnh Lục Dữ Bạch từ nhỏ đã không tốt.

Năm anh năm tuổi, bố vì nợ tiền vay nặng lãi bên ngoài.

Đã bị chủ nợ chém chết ngay trước mặt anh và mẹ.

Một tháng sau, mẹ anh cũng qua đời vì trầm cảm.

“Dữ Bạch, sau này con nhất định phải tự chăm sóc bản thân thật tốt.”

“Đừng giống bố con, không chịu sống yên ổn, suốt ngày nghĩ tới cờ bạc.”

“Hứa với mẹ, nhất định phải sống thật tốt.”

Đến tận bây giờ, Lục Dữ Bạch vẫn nhớ lời mẹ nói trước khi qua đời.

Sau đó, anh chỉ có thể lang thang đầu đường xó chợ, sống những ngày bữa đói bữa no.

Vào sinh nhật sáu tuổi.

Anh kéo cơ thể đói lả tới trước cửa nhà họ Thẩm rồi ngã xuống.

Ngay khi anh tưởng mình sắp chết.

Thẩm Chi Nguyệt xuất hiện trước mặt anh, đưa cho anh một chiếc bánh bao.

“Em thấy anh có vẻ rất đói.”

“Bánh bao này cho anh ăn.”

Lục Dữ Bạch nhận lấy chiếc bánh bao.

Cô xuất hiện trước mắt anh giống như một thiên thần.

Từ ngày đó, anh khắc sâu khuôn mặt Thẩm Chi Nguyệt vào lòng.

Đặc biệt là đôi mắt cô.

Nóng bỏng, sống động.

Lục Dữ Bạch chỉ nhìn một lần đã không bao giờ quên.

Nhiều năm sau, người ông thất lạc nhiều năm tìm được anh.

Sau này Lục Dữ Bạch quyết định mở Dạ Sắc tại Bắc Kinh.

Cho tới khi anh và Thẩm Chi Nguyệt gặp lại.

Nghĩ tới những chuyện ấy, Lục Dữ Bạch ôm cô chặt hơn.

“Chi Nguyệt, tôi hy vọng cô mãi mãi có thể sống theo trái tim mình.”

“Cả đời này tôi sẽ luôn đứng phía sau bảo vệ cô.”

“Tôi chẳng có mong muốn gì khác, chỉ hy vọng cô khỏe mạnh, vui vẻ.”

Nói xong, nước mắt vô thức trượt khỏi khóe mắt Lục Dữ Bạch, rơi xuống cổ Thẩm Chi Nguyệt.

Nhận ra anh đang khóc.

Cô từ từ rời khỏi vòng tay, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho anh.

“Anh Lục, từ khoảnh khắc gặp anh, tôi đã trở nên rất may mắn.”

“Tôi được sống ở nơi mình yêu thích, trở nên vui vẻ và hạnh phúc hơn.”

“Anh còn cứu mạng tôi.”

“Tại sao anh lại tốt với tôi như vậy?”

Lục Dữ Bạch do dự một lúc.

Anh rất muốn nói rằng họ đã quen nhau từ rất lâu.

Rất muốn nói với cô rằng anh đã chờ cô hai mươi năm.

Nhưng cuối cùng vẫn không thể nói ra.

“Tôi không nói cho cô biết.”

Lời cố tình úp mở ấy càng khiến Thẩm Chi Nguyệt tò mò.

Trong lòng cô luôn cảm thấy Lục Dữ Bạch đang giấu mình chuyện gì.

“Anh Lục, anh nói cho tôi biết đi.”

Nhưng mặc cho Thẩm Chi Nguyệt hỏi thế nào, Lục Dữ Bạch vẫn tránh không trả lời.

Có lẽ trong lòng anh, không nói ra mới là kết cục tốt nhất của hai người.

Anh không muốn Thẩm Chi Nguyệt đang vui vẻ trước mắt mình phải có bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào.

Anh chỉ muốn mãi mãi lặng lẽ đứng phía sau bảo vệ cô.

Ở một nơi khác.

Văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn Tống thị tại Bắc Kinh.

Luật sư đang ngồi trước mặt Tống Lẫm Kiêu, xác nhận những thủ tục cuối cùng về việc chuyển giao tài sản.

“Tổng giám đốc Tống, ngài thật sự quyết định quyên góp toàn bộ số tài sản còn lại cho các tổ chức từ thiện sao?”

“Số tài sản của ngài rất lớn, bên tôi cần kiểm tra kỹ từng khoản.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)