Chương 3 - Tôi sẽ không để 800 triệu trôi đi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi đó tôi tức đến phát run, về nhà cãi nhau một trận lớn với Thẩm Bạc Chu.

Anh ta không chỉ không muốn sa thải Tống Lâm ngược lại còn nói tôi nghĩ nhiều.

Lần này, tôi căn bản sẽ không để trong lòng, ngược lại còn cười lên.

“Đúng vậy, không đi làm quả thật rất nhàn nhã, Bạc Chu đối xử với tôi đặc biệt tốt.”

“Cô Tống ưu tú như vậy, khi nào cũng tìm một người biết nóng biết lạnh đi?”

Sắc mặt cô ta cứng lại trong thoáng chốc, rất nhanh đã khôi phục như thường.

“Tôi à, vẫn nên bận rộn sự nghiệp trước đã.”

Cả buổi tối, Thẩm Bạc Chu đều nắm tay tôi.

Tống Lâm đến mời rượu, anh ta chắn trước mặt tôi.

Có người trêu Thẩm Bạc Chu cuối cùng cũng nỡ đưa tôi ra ngoài, anh ta đầy ý cười, giới thiệu tôi với tất cả mọi người.

Khi tan tiệc, Tống Lâm đuổi ra ngoài, muốn nói chuyện với Thẩm Bạc Chu về chi tiết dự án mới nhất.

Thẩm Bạc Chu ngay cả đầu cũng không quay lại.

“Ngày mai tôi bảo thư ký Phương bàn giao với cô.”

Trên xe, anh ta nắm tay tôi, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay tôi.

Trước đây, anh ta chưa từng làm kiểu động tác thân mật nhỏ nhặt này, bây giờ lại giống như nghiện.

“Bán Hạ.” Anh ta bỗng mở miệng.

“Tống Lâm có ý với anh, em biết không?”

Kiếp trước, tôi khóc lóc ầm ĩ bắt anh ta tránh xa Tống Lâm anh ta lại sống chết không thừa nhận.

Bây giờ, để tìm chủ đề nói chuyện, ngược lại anh ta tự bóc phốt mình.

Tôi ngẩng đầu, khoa trương mở miệng:

“Wow! Chồng em có nam đức quá đi, đúng là người đàn ông tốt tuyệt thế!”

“Nhưng sao có thể chứ, cô Tống là một người đơn thuần thẳng thắn như vậy, Bạc Chu chắc chắn là anh hiểu lầm rồi.”

Tôi xuống xe, anh ta một mình ở lại trên xe tức giận âm thầm.

Cách một lớp cửa kính xe, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh ta.

Cũng giống như kiếp trước, tôi chưa từng nhìn rõ tấm chân tình của anh ta.

Tối hôm đó, Thẩm Bạc Chu đi công tác nước ngoài.

Rõ ràng đã nói phải đi nửa tháng, nhưng hai ngày sau, anh ta đã trở về.

Thậm chí còn hủy một hợp tác quan trọng ở nước ngoài.

Chỉ vì hôm đó là sinh nhật tôi.

Nói ra cũng thật buồn cười.

Kiếp trước, tôi muốn anh ta đón sinh nhật cùng mình.

Anh ta đã đồng ý nhưng lại thất hẹn vào phút chót, để tôi đợi trong nhà hàng đến lúc đóng cửa.

Kiếp này, anh ta đặt chỗ Michelin trước một tháng, mua sợi dây chuyền mà tôi chỉ nhìn thêm hai lần trên tạp chí.

Trong ánh nến, anh ta nắm tay tôi.

“Bán Hạ, em có lời gì muốn nói với anh không?”

Tôi nghĩ một chút: “Chúng ta ly hôn đi.”

Chương 2

Chiếc ly trong tay Thẩm Bạc Chu trượt xuống rơi trên mặt đất……

Tôi nhìn dáng vẻ như trời sập của anh ta, trong lòng cảm thấy đặc biệt buồn cười.

Kiếp trước, tôi vì anh ta mà rơi nhiều nước mắt như vậy.

Bây giờ, đổi lại để anh ta nếm thử mùi vị này, cũng xem như công bằng.

Tôi không nhịn được bật cười, đưa tay lắc lắc trước mắt anh ta.

“Em đùa anh thôi, sao dễ bị dọa vậy?”

Thẩm Bạc Chu như bị rút sạch sức lực toàn thân, qua một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói.

Anh ta nắm lấy tay tôi, khớp ngón tay trắng bệch.

“Bán Hạ, sau này… sau này đừng đùa kiểu này nữa. Tim anh chịu không nổi.”

“Biết rồi.” Tôi rút tay về, cầm nĩa chọc chọc miếng gan ngỗng trong đĩa.

“Mau ăn cơm đi, đồ ăn nguội hết rồi.”

Anh ta nhìn tôi, như muốn tìm ra dấu vết gì đó từ biểu cảm của tôi.

Qua rất lâu, thấy sắc mặt tôi vẫn như thường, anh ta thở phào nhẹ nhõm, lại cầm dao nĩa lên.

Bữa tối tiếp theo, anh ta ân cần khác thường, kể rất nhiều chuyện trong công ty.

Thậm chí đến cả chuyện rèm cửa phòng họp đổi màu cũng nói với tôi.

Tôi ậm ừ đáp lại, trong lòng lại tính toán không biết dòng bạch sơn trà onlylove mà tôi thích nhất bao giờ ra mẫu mới.

Tôi vẫn luôn cảm thấy Thẩm Bạc Chu nấu cơm là đang làm màu, ai ngờ anh ta lại nấu thêm mấy lần.

Tuy tay nghề vẫn thảm không nỡ nhìn, nhưng lúc học lại ngày càng nghiêm túc.

Tôi khen vài câu nhạt nhẽo, anh ta đã có thể vui vẻ cả ngày.

Tôi cũng không rảnh rỗi.

Dựa vào ký ức kiếp trước, tôi bán mấy căn nhà ở đỉnh giá, lại đầu tư không ít công ty.

Mẹ của Thẩm Bạc Chu vẫn say mê chuyện giục sinh con.

Kiếp này, tôi triệt để trở thành bà chủ phủi tay.

Mỗi lần bà gọi điện giục sinh con, tôi trực tiếp đưa điện thoại cho Thẩm Bạc Chu.

Tối hôm đó, Thẩm Bạc Chu bị mẹ anh ta càm ràm trong điện thoại suốt nửa tiếng.

Sau khi cúp máy, anh ta muốn nói lại thôi nhìn tôi.

“Mẹ anh vẫn luôn nói chuyện như vậy à?”

“Sau này, kiểu điện thoại này để anh nghe.”

Cuối cùng anh ta cũng chu đáo được một lần.

Nhân tính ấy mà, quả nhiên là như vậy.

Càng không có được thứ gì, lại càng muốn thứ đó.

Mấy ngày sau, Tống Lâm gây ra một chuyện cười trong công ty.

Nghe nói, trong cuộc họp dự án, cô ta làm nũng với Thẩm Bạc Chu, nói cơ thể không khỏe muốn về sớm.

Trước kia, Thẩm Bạc Chu đều sẽ dịu giọng bảo cô ta đi nghỉ.

Lần này, anh ta lại trách mắng cô ta trước mặt tất cả mọi người.

“Tống Lâm cơ thể không khỏe thì xin nghỉ, đừng ở trong cuộc họp làm lỡ thời gian của mọi người.”

“Nơi làm việc, sau này hy vọng mọi người nghiêm túc một chút.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)