Chương 2 - Tôi Mệnh Lớn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hít thêm một hơi oxy nữa, tôi bình tĩnh nói tiếp:

“Tôi cần rất nhiều oxy để sống. Ba mẹ nuôi không thể gánh nổi nữa mới đưa tôi về.”

“Nhà các người có tiền, có thể cho tôi một cuộc sống tốt. Vì vậy tôi sẽ không rời đi.”

“Nhưng yên tâm, tôi chẳng có tí tình cảm nào với các người đâu. Tôi đến chỉ để sống — không cần tình thân, chỉ cần tiền hàng tháng là đủ.”

Câu nói dõng dạc như thế khiến anh cả vừa tức vừa sợ.

Anh hai thì lại xun xoe cười nịnh:

“Không thành vấn đề! Chuyện nhỏ! Nhà này có tiền, bao nhiêu cũng đưa em!”

Nếu loài người có đuôi, chắc đuôi của anh hai đang vẫy vù vù trên đầu rồi.

Hồi đầu anh hai cũng từng ghét tôi ra mặt, cho rằng tôi là gánh nặng ăn bám.

Sau khi được tôi “dạy dỗ”, ngoan hẳn.

Có lần trên đường gặp đám tội phạm truy nã, suýt nữa bị giết.

Tôi chỉ dậm chân một cái, đất dưới chân bọn chúng nứt ra, cả đám rơi xuống hố bị mắc kẹt.

Anh hai và vài người khác thì bị trói trên cây.

Tôi bước tới, bẻ gãy cả cây, cứu họ xuống. Sau đó lại ấn cây trở về chỗ cũ như chưa từng có gì xảy ra.

Vừa quay đầu lại thì thấy anh hai nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực — y như fan cuồng.

Anh cả thì choáng váng:

“Linh Y Y, sao em lại phá phòng Nhu Nhu? Tối nay con bé ngủ đâu?”

Tôi quá mệt mỏi để tranh cãi, thẳng tay túm lấy cánh tay phải của anh ta, ném thẳng anh ta qua cái lỗ thủng tôi vừa ném ra khi nãy.

Ba mẹ ruột la hét kinh hoàng, trước mắt tối sầm.

Anh hai cũng sốt ruột hẳn.

Tôi ung dung ngồi lại ghế, vừa hít oxy vừa nhàn nhã nói:

“Không chết được đâu.”

“Cùng lắm là gãy vài cái xương, nếu cấp cứu kịp thì vẫn cứu được.”

Chương Bốn

4.

Ba tôi trách mắng tôi không có chút tôn trọng nào với người thân, đối xử với anh cả như vậy là sai.

Mẹ thì khóc lóc, nói anh cả là trụ cột của gia đình. Nếu anh có chuyện gì, bên nhà cũ chắc chắn càng khinh thường bọn họ, mà như thế thì… càng không có tiền!

Hai chữ “không tiền” lập tức khiến tôi cảnh giác.

Tôi vừa định hỏi họ vì sao lại nói vậy, quay đầu lại đã thấy — họ biến mất rồi.

Thôi vậy, để lần sau hỏi.

Tôi chọn đại một phòng khách để nghỉ tạm. Vừa định nằm xuống thì nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ, run rẩy.

“Đại… đại… tiểu thư… có quý khách đến… là đối tác hợp tác gần đây của nhà họ Lâm — nhà họ Kiều… cũng là vị hôn phu của tiểu thư Nhu Nhu… rất quan trọng… không thể thất lễ…”

Tôi lập tức bật dậy.

“Thất lễ” có nghĩa là ảnh hưởng xấu đến nhà họ Lâm.

Ảnh hưởng xấu nghĩa là… sẽ không có tiền?

Không được!

Tôi từ nhỏ đến lớn là một đứa vô dụng, ngoài chơi ra chẳng biết làm gì.

Cả nhà chỉ còn mình tôi, có khách quý đến — tôi phải tiếp đãi cho đàng hoàng.

Tôi hít liên tục mấy bình oxy, tạm đủ dùng trong một tiếng. Cộng thêm việc tôi cố giữ bình tĩnh — không dao động cảm xúc sẽ không bị thiếu oxy nghiêm trọng.

Ra ngoài mới biết — là vị hôn phu của giả tiểu thư.

Vừa thấy tôi, anh ta sửng sốt vì nhan sắc của tôi.

Nhìn tôi yếu đuối mềm mại, liền nảy sinh ý định, nghĩ rằng người nhà không có ở đây, có thể “làm chuyện gì đó”.

Tôi đạp một phát bay ra ngoài.

Tường nhà lại có thêm một cái lỗ lớn.

Tôi vừa sinh ra đã bị đánh tráo.

Ba mẹ nuôi nhiều lần muốn giết tôi, nhưng tôi khó giết đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

Một tháng tuổi, định bỏ đói tôi chết — tiếng khóc khiến cả làng rung chuyển.

Ba tuổi bị bỏ lên núi sâu — thú dữ hoảng sợ trốn xuống núi, tôi thì được hổ đưa về.

Năm tuổi bị ném xuống sông — dòng sông lập tức chia đôi.

Mười tuổi bị cắt oxy, định để tôi chết ngạt — tôi đấm một phát, cả làng sụp xuống.

Từ đó về sau, ba mẹ nuôi sợ tôi phát khiếp, cả làng trở nên thân thiện đến đáng ngờ.

Tôi yếu ớt như vậy, nhưng luôn có người mắt mù cướp bình oxy của tôi, chửi tôi là quái vật bệnh hoạn.

Không coi tôi ra gì, cũng chẳng tin mấy lời đồn.

Thế nên, tôi thường phải cho họ một “bài học”.

Sau “giờ học”, ai nấy đều ngoan như cún.

Vì muốn con gái mình được sống yên ổn, ba mẹ nuôi ráng nhịn tôi đến tận năm hai mươi tuổi mới bắt đầu diễn trò “tìm con thất lạc”.

Tìm được rồi thì như trút được gánh nặng, vội vàng nhét tôi trả về, sợ để lâu thì “cháy tay”.

Tôi thật sự mệt.

Anh hai trở về, thấy nhà lại thủng một lỗ nữa, chỉ khẽ nhướng mày rồi… không hỏi.

Thay vào đó, anh dẫn tôi đến một nơi khác.

Khi thấy biệt thự mới, tôi biết — mình đã lựa chọn đúng khi quay về.

Nhà giàu đúng là không thiếu nhà cửa.

Anh hai cười nịnh tôi:

“Chuyện này sẽ không bị truyền ra đâu, em cứ yên tâm mà nghỉ ngơi ở đây.”

Anh ấy đưa tôi một chiếc thẻ đen không giới hạn:

“Muốn đi đâu chơi cũng được, mua gì cũng được… chỉ cần một điều…”

Anh quan sát sắc mặt tôi, cẩn thận từng li từng tí.

Thấy tôi không phản đối, anh mới nhẹ nhàng cất thẻ lại rồi nói:

“Lúc ra ngoài chơi, cố gắng kiềm chế một chút. Em lớn lên ở quê, không hiểu chuyện thành phố phức tạp hơn nhiều…”

“Lần này là người nhà nên không sao, chứ nếu là người ngoài… dễ bị đi tù lắm. Mà đi tù thì còn nhẹ, chỉ sợ bị lôi đi làm thí nghiệm…”

“Em đừng giận, anh hai cũng là lo cho em thôi…”

Tôi vừa hít oxy vừa suy nghĩ.

Thấy cũng có lý.

Gật đầu:

“Được.”

“Nể mặt anh.”

Sau đó, anh hai về hỏi mấy người giúp việc đã chứng kiến chuyện kia, biết được người nhà họ Kiều từng đến và bị tôi đánh bay.

Anh im lặng mấy giây, rồi quay lại bệnh viện kể hết với ba mẹ ruột.

Tối hôm đó, ba mẹ đích thân tới xin lỗi tôi, tôi cũng rộng lượng mà chấp nhận.

Khi chuẩn bị rời đi, một chiếc xe đỗ trước mặt chúng tôi.

“Nhà chính mời.”

Tôi để ý thấy ba mẹ ruột mặt biến sắc, anh hai cũng hơi tái mặt.

Chương Năm

5.

Một người đàn ông lạ từ trên xe bước xuống. Tóc bạc khá nhiều, nhưng tổng thể vẫn rất tinh anh.

Vừa xuống xe, ông ta đi thẳng tới chỗ ba tôi, đưa ra một phong thư mời:

“Tiên sinh, lão gia mời ông tối nay đến một chuyến, dẫn theo tiểu thư ruột mới tìm lại.”

“Lão gia còn nói, mấy người các ông xem ra coi nhà chính chẳng ra gì. Tiểu thư ruột đã quay về mà chẳng đưa về ra mắt. Về phải xin lỗi đàng hoàng.”

Nói rồi, ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân.

Thấy tôi đứng không ra dáng, ông ta nhíu mày:

“Cô chính là tiểu thư bị thất lạc?”

Tôi chỉnh lại:

“Bị bắt cóc.”

Chỉ tay về phía giả tiểu thư:

“Là ba mẹ cô ta bắt cóc tôi.”

Chuyện này tôi biết. Nhưng tôi không quan tâm.

Mặt giả tiểu thư trắng bệch, tôi lại thản nhiên nói tiếp:

“Ba mẹ nuôi tôi đối xử với tôi rất tốt. Tôi không trách cô ấy.”

Tôi thật sự không trách.

Tuy bị bắt cóc, nhưng mấy năm qua ba mẹ nuôi luôn chiều tôi hết mức, muốn gì có nấy.

Tôi là người dễ thỏa mãn, chưa từng đòi hỏi gì vượt quá khả năng của họ.

Hơn nữa, tôi vốn vô cảm với chuyện tình thân, không thích giao tiếp với họ.

Còn giả tiểu thư là người họ nuôi lớn, có tình cảm.

Nếu đuổi cô ta đi, tôi lại phải gánh trách nhiệm làm con gái — rắc rối lắm.

Vì tôi nói “không trách”, ánh mắt mọi người nhìn tôi càng thêm áy náy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)