Sau khi mất trí nhớ.
Ta không nhớ mình đã trèo lên cành cao, còn mang long thai của thiên tử.
Một lòng muốn quyến rũ biểu ca Hầu gia.
Nhưng biểu ca thanh cao.
Ta dâng trà.
Chàng chê hương thơm trên người ta làm bẩn nước trà.
Ta thêu túi hương tặng chàng.
Chàng bảo đôi uyên ương ta thêu quá lẳng lơ.
Đến cả việc ta thích mặc y phục hồng phấn tươi sáng, thích cài trâm đeo vòng.
Chàng cũng phải lạnh lùng quát một tiếng:
“Phóng đãng.”
Vô duyên vô cớ muốn cấm túc ta ba tháng.
Ta nổi giận.
Trèo tường bỏ trốn.
Nào ngờ lại đúng lúc ngã vào lòng một người.
Vừa định xin lỗi.
Ta lại thấy người ấy nhìn chằm chằm vào phần bụng dưới bị ta siết đai thật chặt để tôn lên vòng eo nhỏ.
Gương mặt vốn ôn hòa thân thiện.
Từng chút một sa sầm xuống.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận