Chương 3 - Tôi Không Còn Nhà
Buổi tối về nhà, tôi kể chuyện này cho Chu Việt nghe.
Anh nghe xong, im lặng một lúc rồi hỏi: “Em làm?”
Tôi lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Tôi lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp cũ, lấy ra một phong bì giấy đã ố vàng.
Thứ này tôi tìm thấy khi dọn nhà.
Lúc đó tôi tưởng là giấy tờ không quan trọng, suýt nữa đã vứt đi.
May mà tôi mở ra xem một lần.
Trong phong bì là một bản công chứng.
Một bản di chúc được công chứng do ông nội tôi lập khi còn sống.
Chu Việt cầm lấy, đọc từng chữ một.
Biểu cảm của anh từ bình thản, chuyển sang kinh ngạc, rồi thành phẫn nộ.
Đọc xong, anh cẩn thận đặt lại vào phong bì, nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa.
“Họ giấu em suốt bao nhiêu năm.”
Tôi gật đầu.
Đúng vậy, suốt bao nhiêu năm.
Di chúc viết rất rõ.
Ngôi nhà cũ là tài sản tổ tiên ông bà để lại.
Trước khi qua đời, họ đã lập di chúc tại cơ quan công chứng.
Vì bố tôi Từ Vệ Quốc là con trai duy nhất, nên ông được thừa kế căn nhà.
Nhưng trong di chúc có một điều kiện kèm theo.
Sau khi tôi kết hôn, căn nhà này sẽ tự động chuyển sang tên tôi, trở thành tài sản riêng của tôi.
Nói cách khác, về mặt pháp lý, căn nhà cũ bị tháo dỡ kia, từ lâu đã là của tôi.
Bố mẹ tôi chỉ là “người giữ hộ”.
Họ không có quyền xử lý căn nhà đó, càng không có quyền xử lý năm căn nhà được đổi từ việc giải tỏa.
Toàn bộ tài sản, lẽ ra đều thuộc về một mình tôi.
Tôi nhìn bản công chứng, bỗng hiểu ra rất nhiều chuyện.
Vì sao từ nhỏ họ đã trọng nam khinh nữ, đối xử với anh họ em họ còn tốt hơn tôi.
Vì sao họ luôn than nghèo trước mặt tôi, nói gia đình áp lực lớn.
Vì sao lúc tôi kết hôn, chỉ cho tôi ba mươi nghìn tiền hồi môn, còn nói là vét sạch mới có.
Bởi vì họ chột dạ.
Họ đã biết từ lâu căn nhà này là của tôi, sợ một ngày tôi biết được sự thật.
Nên từ nhỏ đã đè nén tôi, thao túng tôi, khiến tôi cảm thấy mình không xứng đáng có bất cứ thứ gì.
Để tôi nghe lời, để tôi luôn mang cảm giác mắc nợ.
Như vậy, họ mới có thể yên tâm chiếm đoạt thứ vốn thuộc về tôi.
Thậm chí còn định đem cho người khác.
Thật nực cười.
“Vậy nên em đi nộp đơn phản đối?” Chu Việt hỏi.
“Không.” tôi nói, “Em chỉ nhờ luật sư nộp bản công chứng này lên bên quản lý giải tỏa.”
“Còn lại đều là quy trình.”
Chu Việt gật đầu: “Làm đúng.”
Anh nắm tay tôi: “Tri Hạ, đó là của em, không ai lấy được. Anh ủng hộ em đòi lại.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Phải, tôi sẽ đòi lại.
Không phải vì năm căn nhà, mà vì ông bà đã khuất, vì bản thân tôi suốt bao năm chịu đựng.
Đã đến lúc sống cho chính mình.
Ngày hôm sau, tôi xin nghỉ phép, cùng Chu Việt đến văn phòng luật sư.
Luật sư họ Trương, khoảng hơn bốn mươi tuổi, trông rất sắc sảo.
Ông nói tình hình còn khả quan hơn chúng tôi nghĩ.
Vì có bản công chứng này, vụ kiện chắc thắng.
Hơn nữa, hành vi của bố mẹ tôi đã có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản trái phép.
Nếu tôi truy cứu, họ có thể phải chịu trách nhiệm hình sự.
Tôi im lặng.
Đưa họ vào tù?
Tôi chưa nghĩ xa đến vậy.
Luật sư Trương nhìn ra do dự của tôi, nói: “Cô Từ, tôi hiểu băn khoăn của cô. Chúng ta có thể khởi kiện dân sự trước, yêu cầu xác nhận quyền sở hữu. Phần hình sự có thể dùng làm đòn bẩy đàm phán.”
Tôi gật đầu: “Được, làm theo cách của ông.”
Ra khỏi văn phòng luật, ánh nắng có chút chói mắt.
Chu Việt đưa tay che nắng cho tôi: “Đừng nghĩ nhiều, chúng ta làm từng bước.”
Tôi khẽ gật.
Đúng lúc này, điện thoại tôi reo lên.
Một số lạ, hiển thị là quê nhà.
Tôi do dự một chút rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia, là giọng của một người mà tôi không ngờ tới.
Anh họ tôi, Từ Bân.
Giọng anh ta rất khách khí, thậm chí có chút nịnh nọt.
“Tri Hạ, là anh đây, anh họ.”
“Nghe nói nhà xảy ra chuyện rồi? Chú thím lo lắm. Em đang ở đâu? Gặp nhau nói chuyện một chút đi.”