Chương 17 - Tôi Không Còn Nhà
Cậu, mợ, và những người khác cũng ở đó.
Ánh mắt họ có hối hận.
Có lạc lõng.
Có lẽ… chỉ khi mất đi, con người mới biết hối tiếc.
Tôi không bước tới.
Không còn gì để nói.
Trong lòng, tôi chỉ khẽ nói một câu.
Tạm biệt.
Tạm biệt người cha của tôi.
Tạm biệt gia đình cũ.
Tạm biệt ba mươi năm cuộc đời đầy tổn thương.
Tôi quay lưng rời đi.
Từ nay về sau… không còn liên quan.
Cuộc đời tôi sẽ lật sang trang mới.
Chỉ thuộc về tôi, Chu Việt, và Chu Khải.
Một trang mới, đẹp đẽ và tự do.
Về đến nhà, Chu Khải đã ngủ.
Tôi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con.
Trong lòng tràn đầy quyết tâm.
Tôi sẽ tạo cho con một tương lai không có bóng tối.
Ngày hôm sau, tôi nhận được bức thư.
Thư rất ngắn.
Ông không mắng, không trách.
Chỉ nhắc lại vài ký ức thời thơ ấu.
Những chút dịu dàng hiếm hoi.
Cuối thư, ông viết:
“Tri Hạ, người ta có lỗi nhất trong đời… là con.”
“Nếu có kiếp sau, mong con đừng làm con gái ta nữa.”
Tôi không kìm được nước mắt.
Không biết đó là hối hận… hay là một kiểu trách móc cuối cùng.
Nhưng tôi biết.
Mọi thứ… đã kết thúc.
Tất cả yêu hận, đau đớn.
Đều theo bức thư ấy mà tan biến.
Tôi chôn nó… vào tận đáy lòng.
Từ đó, thế giới của tôi trở nên sáng rõ.
21
Tôi hoàn toàn bước ra khỏi quá khứ.
Studio của tôi ngày càng phát triển.
Tôi nhận thiết kế cho các thương hiệu nhỏ.
Cũng làm đồ đặt riêng cho khách cao cấp.
Phong cách của tôi ngày càng rõ nét.
Ảnh hưởng cũng lớn dần.
Tôi không còn là cô gái rụt rè ngày trước.
Tôi tự tin.
Độc lập.
Mạnh mẽ.
Sự nghiệp của Chu Việt cũng đạt đỉnh cao mới.
Anh trở thành giám đốc kỹ thuật.
Thu nhập đáng kể.
Chúng tôi mua một căn biệt thự rộng hơn.
Có vườn.
Có hồ bơi.
Chu Khải cũng lớn lên từng ngày.
Hoạt bát, thông minh.
Thằng bé vừa giống cha, vừa giống tôi.
Yêu thích vẽ tranh và lập trình.
Gia đình ba người sống hạnh phúc.
Chúng tôi thường tổ chức tiệc nhỏ.
Mời bạn bè đến chơi.
Luật sư Trương cũng là khách quen.
Chúng tôi cười nói, trò chuyện.
Cảm nhận sự ấm áp của cuộc sống.
Đôi khi, đêm xuống, tôi ngồi một mình trong vườn.
Ngắm trăng.
Nghe tiếng côn trùng.
Nhớ lại quá khứ.
Tất cả như một giấc mơ xa.
Tỉnh dậy… thế giới vẫn đẹp.
Tôi biết ơn.
Biết ơn Chu Việt, người đã cứu rỗi tôi.
Biết ơn Chu Khải, động lực của tôi.
Biết ơn cả những tổn thương.
Chính chúng khiến tôi trưởng thành.
Tôi cũng học được cách buông bỏ.
Buông những thứ không thuộc về mình.
Buông quá khứ không thể thay đổi.
Buông cả yêu và hận.
Tôi không còn chấp niệm về “gia đình”.
Vì tôi hiểu…
Tình thân thật sự không phải là tổn thương.
Mà là yêu thương vô điều kiện.
Tôi không còn oán trách số phận.
Vì mọi thử thách đều giúp tôi trưởng thành.
Giờ đây, tôi có một gia đình thật sự.
Đầy yêu thương.
Đầy hy vọng.
Tôi có sự nghiệp mình yêu.
Có cuộc sống mình chọn.
Có chính bản thân mình.
Tôi nhìn thấy tương lai rộng mở.
Tôi, Từ Tri Hạ, cuối cùng đã trở thành người mình muốn.
Tôi sẽ tiếp tục tiến về phía trước.
Dùng thiết kế để tạo ra cái đẹp.
Dùng tình yêu để giữ gìn gia đình.
Dùng cuộc đời mình để viết nên câu chuyện riêng.
Tôi sẽ luôn nhớ những năm tháng tăm tối.
Nhưng cũng luôn tin…
Ánh sáng sẽ xuyên qua mây đen.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ phản bội.
Và kết thúc bằng sự nở rộ.
Đây là câu chuyện về trưởng thành.
Về cứu rỗi.
Về tái sinh.
Và là một cái kết trọn vẹn… do chính tôi giành lấy.
(Hết)