Chương 5 - Tôi Gả Vào Hào Môn Để Giữ Vị Trí
Cho nên, dù thích đến đâu, tôi cũng không thể đặt quá nhiều tâm tư.
Buổi tối Tần Mặc muốn giày vò tôi.
Nhưng tôi rất mệt.
Vì vậy hơi không phối hợp.
Anh nhìn tôi như khúc gỗ, đột nhiên mất hứng.
Anh rút người dậy, sau đó nói một câu: “Anh đến công ty xử lý chút việc.”
Tôi nhìn bóng lưng anh rời đi, trong lòng hơi hoảng.
Có phải công việc bà Tần này của tôi sắp làm đến đầu rồi không.
Tần Mặc không đến công ty, mà gọi bạn bè đến câu lạc bộ.
Anh không nói gì, hết ly này đến ly khác uống rượu.
Anh em của anh nhíu mày: “Anh Mặc, gọi bọn em ra, sao anh còn buồn bực không vui thế?”
Tần Mặc cười khẩy một tiếng: “Mắt nào của cậu thấy tôi buồn bực không vui?”
“Bốn người chúng em, tám con mắt đều thấy.”
Một người anh em khoác vai anh.
“Đi công tác với cô trợ lý nhỏ mười mấy ngày, về lại không vui, là cô ấy hầu hạ anh không tốt à?”
Tần Mặc nhíu mày: “Đừng nói bậy.”
“Được được, em nói bậy. Em tự phạt một ly.”
Người anh em uống cạn một ly rượu. Lại cười sáp tới.
“Anh Mặc, em có xem vòng bạn bè của cô gái nhỏ rồi, chu đáo gắp đồ ăn cho cô ấy, còn dẫn đi biển, lại tặng vòng tay đẹp như vậy, vị nhà anh không làm loạn với anh à?”
Tần Mặc mất kiên nhẫn đẩy anh ta ra.
“Nhắc cô ấy làm gì, mất hứng.”
Mọi người ồn ào.
“Ồ, xem ra là làm loạn đến mức anh càng ngày càng phiền rồi.”
“Theo bọn em nói, anh nên trị chị ta cho đàng hoàng, người như chúng ta, ai mà chẳng trái ôm phải ấp. Anh xem có ai làm loạn khó coi như chị ta không.”
“Đúng đấy, rời khỏi anh, chị ta tính là cái gì…”
Rầm một tiếng.
Khiến mấy người nuốt lại lời trong miệng.
“Tôi gọi các cậu đến uống rượu, không phải đến nhiều chuyện.”
Tần Mặc lại uống một ly.
Mấy người anh em khác nhìn nhau, nhưng cuối cùng không nói thêm lời hạ thấp tôi nữa.
Khi tôi chạy đến câu lạc bộ, Lâm Nghiên vậy mà cũng ở đó, đang tỉ mỉ để Tần Mặc dựa vào lòng mình, từng chút từng chút đút nước cho anh.
“Tổng giám đốc Tần, uống một chút, sẽ dễ chịu hơn.”
Mấy anh em của anh ngồi bên cạnh cười đùa.
Thấy tôi đi vào, có người hất cằm: “Yo, chị dâu đến rồi.”
Người khác tiếp lời: “Quả nhiên vẫn là trợ lý Lâm để tâm hơn. Chị xem, người ta đến sớm hơn tròn mười phút.”
“Đúng đó, tôi đã nói trợ lý Lâm sẽ đến trước mà, thắng rồi thắng rồi, mau chuyển tiền.”
Mấy người cúi đầu chọc điện thoại, tiếng thông báo chuyển khoản leng keng vang lên một chuỗi.
Tôi đứng ở cửa, siết chặt nắm tay.
Tôi biết họ không thích tôi, nhưng trước kia nể mặt Tần Mặc, ít nhiều vẫn tính là khách sáo với tôi.
Bây giờ thái độ của Tần Mặc với tôi thay đổi.
Họ liền không còn bất cứ sự che giấu nào.
Thậm chí còn lấy tôi làm trò chơi của họ.
Tiền khó kiếm, cứt khó ăn.
Lời của mọi người quả không lừa tôi.
Lâm Nghiên ngẩng đầu nhìn tôi, không có chút rụt rè nào.
Ngược lại còn có một cơn giận khó nói đối với tôi.
“Phu nhân, cô có biết lúc Tổng giám đốc Tần đi công tác đã đấu rượu với người ta, bệnh dạ dày cũng tái phát không? Cô là vợ anh ấy, có thể để tâm đến Tổng giám đốc Tần một chút không? Sao cô có thể để muộn thế này anh ấy còn ra ngoài uống rượu.”
Cô ta nói xong, cúi đầu nhìn Tần Mặc trong lòng, đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt mồ hôi không tồn tại trên trán anh.
Rất tự nhiên.
Tôi hít sâu một hơi, buông nắm tay đang siết chặt ra, đi đến trước sofa.
Tôi không nhìn Lâm Nghiên, trực tiếp cúi người kéo Tần Mặc ra khỏi lòng cô ta.
Để anh một mình nằm xụi lơ trên sofa.
“Tần Mặc, tôi hỏi anh, có muốn về nhà với tôi không?”
Trong phòng bao yên lặng trong nháy mắt.
Mấy anh em kia bưng ly rượu, ánh mắt quét qua quét lại giữa tôi và Lâm Nghiên, khóe môi treo nụ cười xem kịch.
Còn Lâm Nghiên căng thẳng vò góc áo.
Mắt Tần Mặc động đậy.
Sau đó chậm rãi mở ra.
Ánh mắt kia không tan rã hoàn toàn vì say, ở bên nhau nhiều năm như vậy, tôi biết, anh không say đến mức bất tỉnh nhân sự.
Vì vậy anh biết, biết mình dựa vào lòng người phụ nữ khác được đút nước, biết anh em của anh lấy tôi ra cá cược.
Biết tôi đang hỏi anh, có muốn về nhà với tôi không.
Anh nhìn tôi, không trả lời.
Vươn tay bưng ly rượu trên bàn trà lên, ngửa đầu định đưa vào miệng.
Phản ứng của Lâm Nghiên rất nhanh, cô ta một tay ấn cổ tay anh lại, giọng nói toàn là sốt ruột:
“Tổng giám đốc Tần, anh không thể uống nữa. Dạ dày anh thế nào anh còn không biết sao? Nếu anh nhất quyết muốn uống, tôi uống thay anh.”
Không nói thêm gì, cô ta cướp lấy ly rượu trong tay Tần Mặc, ngửa đầu uống cạn một hơi.
Rượu cay sặc khiến cô ta ho sặc sụa, mặt đỏ bừng, khóe mắt ngấn lệ.
Cô ta đưa tay lau vết rượu bên khóe miệng, cúi đầu chậm lại rất lâu.
Tần Mặc dựa vào sofa, nghiêng đầu nhìn sườn mặt bị rượu làm đỏ lên của Lâm Nghiên, sau đó chậm rãi dời ánh mắt lên người tôi.
“Trợ lý Lâm uống rượu vì chồng em, em là bà Tần, cứ thờ ơ như vậy sao?”
Tôi nhìn anh, nhìn đôi mắt chưa say hẳn kia của anh.
Tôi nói: “Tần Mặc, tôi hỏi lại một lần nữa, anh có về nhà với tôi không?”
Anh cười khẩy một tiếng, không trả lời tôi, mà nhìn về phía mấy anh em kia.
“Nào, chúng ta tiếp tục.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: