Chương 21 - Tôi Đón Nhầm Đứa Trẻ Nào Đó
Anh không đưa tôi về phòng tôi, mà bước thẳng đến phòng ngủ chính của anh.
Lòng tôi chùng xuống.
“Anh… anh định đưa tôi đi đâu?” Tôi lo lắng hỏi.
“Phòng tôi.” Anh hờ hững đáp lời.
“Đến… đến phòng anh làm gì?” Tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Chẳng lẽ anh ta… muốn diễn giả tình thật?!
Dù rằng… dù rằng tôi cũng có chút thiện cảm với anh.
Nhưng… thế này cũng nhanh quá rồi!
Tôi còn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý cơ mà!
Dường như nhìn thấu sự bối rối của tôi, anh cúi xuống lườm tôi một cái, khóe miệng khẽ nhếch tạo thành một nụ cười trêu chọc.
“Nghĩ gì thế? Phòng tôi có hộp thuốc.”
Hộp… hộp thuốc á?
Tôi sững sờ, rồi mới vỡ lẽ.
Thì ra anh định lấy thuốc xoa bóp chân cho tôi.
Tôi… tôi lại nghĩ bậy bạ nữa rồi!
Trời ơi!
Tô Nhiễm!
Đầu óc mày có thể nghĩ đến điều gì trong sáng hơn được không!
Mặt tôi lập tức đỏ như con tôm luộc.
Cố Vân Đình ôm tôi bước vào phòng ngủ của anh.
Căn phòng rất rộng, mang gam màu đen trắng xám lạnh lẽo, hệt như chủ nhân của nó vậy – tối giản và phảng phất nét cấm dục.
Anh nhẹ nhàng đặt tôi xuống sofa.
Sau đó, anh lấy hộp y tế từ trong tủ ra.
Anh quỳ một gối trước mặt tôi, nhẹ nhàng nâng một chân tôi lên đặt lên đầu gối mình.
Rồi anh cởi chiếc giày cao gót của tôi ra.
Do bị bó chặt suốt một buổi tối, đôi chân tôi đã bắt đầu đỏ và sưng tấy.
“Anh…” Tôi theo phản xạ định rụt chân lại.
Bị một người đàn ông nâng chân như vậy, thật sự quá… đáng xấu hổ.
“Đừng động.” Anh giữ chặt mắt cá chân tôi.
Rồi anh lấy thuốc mỡ, bóp một ít vào lòng bàn tay xoa cho ấm lên.
Hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua mu bàn chân đang lạnh ngắt của tôi.
Anh bắt đầu xoa bóp cho tôi với một lực vừa đủ.
“Suýt…” Tôi hít một ngụm khí lạnh.
Hơi đau, nhưng cảm giác nhiều hơn là sự thoải mái xen lẫn tê tê, ê ê.
Tôi ngước nhìn người đàn ông đang quỳ một gối trước mặt, chăm chú xoa bóp cho mình.
Tâm tư tôi ngổn ngang trăm mối.
Anh là Cố Vân Đình đấy.
Là người đàn ông ở Thượng Hải này, chỉ cần dậm chân một cái là cả giới kinh doanh phải rung chuyển.
Vậy mà lúc này đây, anh lại tựa như một người chồng bình dị nhất, đang bóp chân cho tôi.
Cảnh tượng này nếu lọt vào mắt người ngoài, chắc chắn ai nấy đều phải kinh ngạc tới rớt cằm.
Mắt tôi bỗng chốc nhòa đi vì xúc động.
“Cố Vân Đình…” Tôi không kìm được khẽ gọi tên anh.
“Hửm?” Anh không ngẩng đầu lên, tay vẫn tập trung bóp.
“Anh… vì sao lại tốt với tôi như vậy?” Tôi buột miệng hỏi ra câu hỏi mình thắc mắc bấy lâu.
Tay anh ngừng lại.
Rồi anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt anh thâm sâu phức tạp, giống như một mặt hồ không đáy.
Tôi không tài nào hiểu được.
“Bởi vì, em là mẹ của Tử Ngang.” Phải mất một hồi im lặng, anh mới từ tốn lên tiếng.
Trái tim tôi bỗng chốc trùng hẳn xuống.
Quả nhiên là vậy.
Vẫn là vì Tử Ngang.
Mọi điều anh đối tốt với tôi, bảo vệ tôi, hay dịu dàng với tôi, đều chỉ là vì tôi là “người mẹ” mà con trai anh đã chọn.
Đối với anh, tôi chỉ là một đối tác hợp tác cần phải hoàn thành tốt vai diễn của mình mà thôi.
Một luồng cảm giác chán nản, chua xót dâng trào trong lòng.
Tôi vừa mới mong đợi điều gì cơ chứ?
Thật ngốc nghếch.
“Tôi hiểu rồi.” Tôi cúi gầm mặt, che giấu sự thất vọng trong đôi mắt, giọng nói buồn rười rượi.
Anh như nhận ra sự biến chuyển trong tâm trạng tôi, hai hàng lông mày khẽ cau lại.
Anh không nói thêm gì nữa, chỉ đẩy nhanh tốc độ xoa bóp chân.
Xoa xong một bên, anh chuyển sang bên còn lại.
Cả quãng thời gian đó, chúng tôi không ai nói thêm một lời nào nữa.
Không khí trở nên căng thẳng.
Sau khi anh thoa thuốc xong, chân tôi đã dễ chịu hơn rất nhiều.
“Cảm ơn.” Tôi lí nhí.
“Không có gì.” Anh đứng dậy, cất hộp thuốc.
“Khuya rồi, em nghỉ ngơi sớm đi.” Anh bảo, “Tôi đã bảo dì Vương nấu canh an thần cho em, uống xong rồi hẵng ngủ.”
“Vâng.” Tôi gật đầu.
Anh quay lưng, định bước ra ngoài.
“Cố Vân Đình!” Đột nhiên tôi gọi với theo.
“Còn chuyện gì sao?” Anh quay đầu lại.
Nhìn anh, ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại hỏi thêm một câu: “Anh… từng yêu mẹ của Tử Ngang chưa?”
Thân hình anh khựng lại.
Anh đang đứng đưa lưng về phía tôi, tôi không thể nhìn rõ nét mặt anh.
Một lúc thật lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng điệu trầm đục, khàn khàn của anh.
“…Từng yêu.”
Hai chữ ấy như hai mũi dao sắc lẹm đâm phập vào tim tôi.
Đau đến mức không thở nổi.
Hóa ra, trong lòng anh, vẫn luôn giữ hình bóng của một người khác.
Một người phụ nữ đã mất mà anh từng yêu say đắm.
Vậy tôi là cái gì?
Là vật thế thân ư?
Là một kẻ may mắn được con trai anh ta lựa chọn, để rồi có cơ may nhận được vài phần bố thí xót thương?
Hơ.
Thật nực cười.
Vậy mà tôi lại nuôi mộng tưởng anh có tình cảm với mình.
Tôi đúng là đồ ngốc nghếch nhất trần đời.
Anh không dừng lại nữa, mở cửa và bước ra khỏi phòng.
Chỉ còn mình tôi ở lại.
Ôm hai đầu gối ngồi gục trên ghế sofa, những giọt nước mắt không thể nào kìm nén được nữa trào ra rơi lách tách.
Tại sao lại đau lòng đến thế?
Rõ ràng chúng tôi mới quen nhau chưa đầy hai tháng.
Tại sao tôi lại lún sâu đến vậy?
Tô Nhiễm, mày hãy tỉnh ngộ đi.