Chương 14 - Tôi Đón Nhầm Đứa Trẻ Nào Đó

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đã lâu lắm rồi, tôi chưa được thư giãn và vui vẻ như thế này.

Cố Vân Đình nằm bên cạnh tôi, nghiêng đầu nhìn hai chúng tôi.

Ánh mắt của anh rất sâu, rất sáng, như giấu cả một bầu trời sao.

“Tô Nhiễm.” Anh đột nhiên lên tiếng.

“Hửm?”

“Cảm ơn em.”

Tôi sững lại một chút, “Cảm ơn tôi chuyện gì?”

“Cảm ơn em đã khiến thằng bé vui vẻ như thế.” Anh nhìn Cố Tử Ngang trong lòng tôi, trong giọng nói mang theo một tiếng thở dài thầm kín, “Lâu lắm rồi… tôi mới thấy thằng bé cười tươi đến vậy.”

Lòng tôi lại thêm mềm nhũn.

“Thằng bé là một đứa trẻ ngoan.” Tôi nhẹ giọng nói, “Nó chỉ… cần được bầu bạn thôi.”

“Ừm.” Cố Vân Đình gật đầu, sau đó, anh đột nhiên vươn tay ra, phủ lên bàn tay tôi đang đặt trên đầu Cố Tử Ngang.

Bàn tay của anh to lớn, ấm áp, có một lớp chai mỏng.

Cứ như thế, nhẹ nhàng bao bọc lấy mu bàn tay tôi.

Cả người tôi cứng đờ.

Cái… cái này có phải đã vượt quá phạm vi “tiếp xúc cơ thể cần thiết” rồi không?!

Tôi theo phản xạ định rụt tay về, nhưng anh hơi dùng sức, giữ lại không cho tôi cử động.

“Đừng nhúc nhích.” Anh nói khẽ, “Để nó ngủ thêm một lát.”

Tôi cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện Cố Tử Ngang không biết đã ngủ thiếp đi trong lòng tôi từ lúc nào.

Trên khuôn mặt nhỏ vẫn còn vương nụ cười mãn nguyện.

Trái tim tôi nháy mắt như tan chảy thành nước.

Được rồi.

Vì đứa trẻ.

Tôi nhịn.

Thế là, tôi cứ cứng đờ như thế, mặc cho anh nắm lấy tay mình, nằm yên trên bãi cỏ.

Ánh nắng ấm áp chiếu lên người, làn gió nhẹ mơn man qua má.

Bầu không khí yên tĩnh và đẹp đẽ.

Tôi thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng thở và nhịp đập trái tim của nhau.

Thịch, thịch, thịch.

Từng nhịp, từng nhịp đan xen vào nhau, không phân biệt được là của ai.

Tôi lén lút dùng khóe mắt liếc nhìn anh.

Anh đang nhắm mắt, hàng lông mi dài hắt bóng xuống mí mắt, đường nét sườn mặt hoàn hảo như một bức tượng điêu khắc.

Đột nhiên tôi nhận ra, người đàn ông này, thực sự… rất đẹp.

Nhìn đến mức tôi hơi xao xuyến.

Tô Nhiễm!

Tỉnh táo lại đi!

Mày đang nghĩ cái gì thế!

Đó là sếp của mày! Là bố của con trai mày!

Hai người chỉ là quan hệ hợp đồng thôi!

Tôi vội vàng nhắm mắt lại, thầm niệm “giàu mạnh, dân chủ, văn minh, hài hòa” trong đầu, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ hỗn loạn đi.

Không biết trôi qua bao lâu, giọng của Cố Vân Đình lại vang lên.

“Chuyện bên phía chị gái em, tôi đã bảo Tưởng Tri Ngôn xử lý xong rồi.”

Tôi mở mắt ra, nhìn anh.

“Xử lý rồi? Xử lý thế nào?” Tôi hơi lo lắng.

Tính khí bốc hỏa của bà chị tôi đâu phải dễ xoa dịu như thế.

“Tôi đã bảo Tưởng Tri Ngôn lấy danh nghĩa Quỹ từ thiện Tập đoàn Cố thị, quyên tặng một tòa nhà giảng đường mới cho trường mầm non Ánh Dương Vàng.” Cố Vân Đình hờ hững nói, “Đồng thời giải thích tình hình với phía nhà trường, cho biết mọi chuyện ngày hôm qua đều là diễn tập để chúng tôi kiểm tra hệ thống an ninh của trường mầm non.”

Tôi: “…”

Tôi há hốc mồm kinh ngạc.

Quyên… quyên tặng cả một tòa nhà?

Lại còn… bịa ra cái lý do diễn tập an ninh gì đó?

Thế giới của người có tiền, giản dị, mộc mạc và tẻ nhạt đến vậy sao?

“Vậy… vậy chị em…”

“Chị gái em rất thông tình đạt lý.” Khóe miệng Cố Vân Đình nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý, “Chị ấy tỏ ra rất thấu hiểu và ủng hộ công việc của chúng ta, đồng thời khen ngợi cao độ việc tôi chọn em làm bạn diễn trong cuộc ‘diễn tập’. Chị ấy còn nói, bảo em cứ làm việc cho tốt, không cần lo chuyện ở nhà, chị ấy sẽ giúp em giải thích với bố mẹ.”

Tôi triệt để ngây ngốc.

Bà chị ruột tuyên bố vác dao chém tôi, cứ thế mà… bị dàn xếp ổn thỏa rồi?

Còn “khen ngợi cao độ” tôi?

Bảo tôi “làm việc cho tốt”?

Sao tôi không thể tin nổi nhỉ?

Tôi nghi ngờ mạnh mẽ rằng sức mạnh đồng tiền của Cố Vân Đình đã làm chị ấy hoàn toàn “phản bội”!

Nhưng dù thế nào đi nữa, giải quyết xong rắc rối với gia đình, tảng đá lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

“Vậy… cảm ơn anh.” Tôi chân thành nói với anh.

“Không có gì.” Anh nhìn tôi, trong mắt ánh lên một tia trêu chọc, “Dù sao thì, bây giờ em là người của tôi.”

Tôi: “…”

Đại ca, anh nói chuyện có thể đừng gây hiểu lầm thế được không!

Cái gì gọi là “người của tôi” chứ!

Chúng ta là quan hệ thuê mướn trong sáng!

Đúng lúc tôi đang chuẩn bị nghiêm túc uốn nắn lại anh ta thì một giọng nói không đúng lúc vang lên.

“Anh Vân Đình!”

Một người phụ nữ mặc bộ đồ Chanel màu hồng, ăn vận lộng lẫy như một nàng công chúa, đi giày cao gót hùng hổ xông ra khỏi biệt thự.

Khuôn mặt cô ta trang điểm tinh xảo, khi nhìn thấy Cố Vân Đình, nụ cười ngọt ngào lại vô cùng rạng rỡ.

Thế nhưng, khi ánh mắt cô ta rơi xuống người tôi, cùng với bàn tay Cố Vân Đình vẫn đang nắm chặt lấy tay tôi, nụ cười trên mặt cô ta lập tức cứng đờ.

Ánh mắt của cô ta giống như con dao tẩm độc, hung hăng lườm tôi.

Tim tôi khẽ thót một cái.

Hỏng bét rồi.

Nhìn cái tư thế này, là tình địch tới rồi.

“Anh Vân Đình, cô ta là ai?” Người phụ nữ được gọi là Phương Thanh Tuyết bước đến trước mặt chúng tôi, từ trên cao nhìn xuống tôi, trong giọng nói đầy vẻ thù địch và chất vấn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)