Chương 1 - Tỏ Tình Với Sếp Để Được Tự Do
Tôi là một tiểu thư nhà giàu vào tập đoàn lớn để mạ vàng lý lịch, chỉ muốn làm cho hết thời gian rồi về nhà thừa kế gia sản.
Thế mà thái tử gia ngày nào cũng bóc lột tôi, dự án nhiều đến mức làm mãi không xong.
Tình cờ lướt mạng thấy cư dân mạng bày cách: Tỏ tình với cấp trên đi, đảm bảo anh ta sẽ né bạn như né tà!
Tôi lập tức nhắn cho sếp:
“Em thích anh!”
Đối phương trả lời ngay:
“Tối nói.”
Khoan đã, kịch bản này không đúng rồi?!
Quá đáng hơn nữa là anh còn kéo tôi vào một mối tình bí mật, ngày nào cũng lén lút nắm tay ngay dưới mí mắt đồng nghiệp.
Cho đến một ngày, tôi bị chặn trong phòng trà nước, đồng nghiệp nhìn tôi đầy ẩn ý:
“Hai người có phải là…”
Tim tôi hụt mất một nhịp.
Xong rồi!
01
Tôi tên Lâm Tư Niệm, một thiên kim tiểu thư giàu có hết sức bình thường.
Nói là bình thường, bởi chút gia sản nhà tôi thật sự chẳng đáng là bao ở đất Bắc Kinh này.
Nhà tôi khởi nghiệp từ ngành sản xuất, ba đời tích cóp được mấy nhà máy, miễn cưỡng coi như gia đình giàu lâu đời. Nhưng so với những hào môn đỉnh cấp chân chính thì vẫn chỉ là múa rìu qua mắt thợ.
Triết lý của bố tôi là:
Gia nghiệp có thể không lớn, nhưng người kế nghiệp tuyệt đối không được bất tài.
Thế là sau khi tốt nghiệp, tôi bị nhét vào Hoa Thắng, tập đoàn hàng đầu giới kinh doanh Bắc Kinh, làm quản trị viên tập sự.
Nói cho mỹ miều thì là:
Học hỏi mô hình quản lý tiên tiến.
Tập đoàn Hoa Thắng được mệnh danh là trường quân sự Hoàng Phố của giới kinh doanh, ước mơ cuối cùng của sinh viên mới ra trường.
Người ở đây có trình độ thế nào?
Thanh Hoa, Bắc Đại, Phục Đán, Giao Thông chỉ là mức cơ bản, Ivy League hay G5 đi đâu cũng gặp, lý lịch lấy ra đủ làm người ta lóa mắt.
Còn tôi, một người chỉ có bằng cử nhân và thạc sĩ từ trường 985 bình thường, vào được đây hoàn toàn nhờ bố tìm quan hệ.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã bị sốc.
Trong cuộc họp sáng của phòng ban, bên cạnh tôi là một thạc sĩ Oxford, đối diện là tiến sĩ MIT, người thuyết trình chính tốt nghiệp Stanford.
Còn tôi, đến mấy chữ viết tắt tiếng Anh trên PPT cũng phải lén lên mạng tra.
Nhưng chẳng bao lâu tôi phát hiện, điều đáng sợ nhất ở đây không phải cuộc đua bằng cấp, mà là một quy định.
Yêu đương công sở?
Yêu khác phòng ban?
Cấm, cấm hết!
Công ty đề cao văn hóa sói, từ chối chuyện yêu đương trai gái.
Nghe nói hai năm trước có hai đồng nghiệp lén yêu nhau bị phát hiện, HR gọi lên nói chuyện:
“Hai người tự thương lượng đi, chỉ được giữ lại một người.”
Kết quả chẳng ai chịu nghỉ, cuối cùng họ chia tay.
Nhưng công ty vẫn sa thải người có thành tích kém hơn.
Giết gà dọa khỉ, hiệu quả cực kỳ rõ rệt.
Từ đó về sau, nhân viên trong công ty đều giống như mèo đã bị triệt sản, gặp đồng nghiệp đẹp trai đẹp gái chỉ dám ngắm từ xa, tuyệt đối không dám ra tay.
Chị đồng nghiệp ngồi cạnh tôi ngày nào cũng nhìn máy tính thở dài:
“Niệm Niệm, em nói xem có hợp lý không? Xung quanh toàn đàn ông chất lượng cao mà chị chỉ được nhìn chứ không được động vào, đúng là phí của trời!”
Tôi chỉ biết gật đầu phụ họa, trong lòng lại nghĩ:
Chất lượng cao thì có ích gì?
Dù sao cũng chẳng liên quan đến tôi.
Bởi vì tôi không có thời gian!
Toàn bộ tinh lực của tôi đều bị một người vắt kiệt.
Cù Yến.
Phó tổng giám đốc tập đoàn Hoa Thắng, người thừa kế vị trí CEO, thái tử gia được cả giới Bắc Kinh công nhận.
Lý lịch của anh có thể viết kín ba trang giấy.
Hai mươi bốn tuổi tốt nghiệp tiến sĩ Cambridge, hai mươi lăm tuổi lấy cả chứng chỉ CFA và FRM, hai mươi sáu tuổi chủ trì một thương vụ mua bán sáp nhập xuyên quốc gia được đưa vào giáo trình trường kinh doanh, hai mươi bảy tuổi lọt vào danh sách Forbes 30 Under 30…
Tóm lại là kiểu người khiến bạn cảm thấy bản thân sống trên đời chỉ tổ lãng phí tài nguyên.
Ngoại hình à?
Không phải tôi mê trai đâu, mà đúng là cực phẩm thật.
Da trắng lạnh, xương mày cao, hốc mắt sâu, đôi môi mỏng khi mím lại mang theo vẻ xa cách như chán ghét cả thế giới.
Cao một mét tám tám, vai rộng chân dài, mặc vest vào cứ như vừa bước ra khỏi bìa tạp chí.
Nhưng dù anh có đẹp trai đến đâu, rất nhiều lúc tôi vẫn cảm thấy khuôn mặt ấy đáng ghét vô cùng, chỉ muốn cởi giày ra đập vào mặt anh như đập ruồi.
Bởi vì anh là sếp của tôi!
Không biết anh nhìn trúng năng lực của tôi hay cố tình nhắm vào tôi mà từ ngày tôi vào làm, dự án của anh cứ liên tục ném xuống đầu tôi.
“Lâm Tư Niệm, phương án này ngày mai đưa cho tôi.”
“Lâm Tư Niệm, số liệu phía khách hàng kiểm tra lại một lần.”
“Lâm Tư Niệm, cuối tuần đi Thâm Quyến công tác với tôi.”
Loại công tác chỉ có hai người.
Lúc đó tôi hoảng thật sự.
Không phải chứ sếp?
Công ty chẳng phải cấm yêu đương sao?
Anh dẫn riêng một nữ cấp dưới đi công tác có ổn không vậy?
Sau khi tôi tự tưởng tượng xong cả bộ phim tổng tài bá đạo dẫn nữ cấp dưới đi công tác, rồi nửa đêm giở quy tắc ngầm với cô ấy…
Kết quả người ta từ đầu đến cuối chỉ bàn công việc, đến ánh mắt còn chẳng thèm cho tôi thêm một cái.
Là tôi nghĩ nhiều.
Nhưng tăng ca thì đúng là nhiều thật.
Đi làm ba tháng, tôi gầy mất bốn ký, quầng thâm dưới mắt đủ để đóng vai gấu trúc.
Bạn thân gọi video nhìn thấy tôi còn giật mình:
“Niệm Niệm, cậu đi làm hay đi hút gì vậy?”
“Cũng gần giống thế.”
Tôi sống không còn gì luyến tiếc:
“Tớ muốn về nhà thừa kế gia sản rồi.”
“Thế thì về đi.”
“Không về được.”
Tôi thở dài:
“Bố tớ nói nếu chưa đủ một năm đã bỏ về thì lợi nhuận từ quỹ tín thác gia đình sẽ bị giảm một nửa.”
Tư bản.
Đúng là toàn lũ tư bản.
Khoảng thời gian đó áp lực lớn đến mức tôi mất ngủ.
Một hôm nằm trên giường lướt điện thoại, tôi nhìn thấy một câu hỏi trên Zhihu:
Làm thế nào để khiến cấp trên thấy bạn là tránh thật xa?
Câu trả lời được nhiều lượt thích nhất:
Trước đây tôi từng tỏ tình với sếp. Từ đó trở đi, hễ nhìn thấy tôi là anh ta vòng đường khác, cũng chẳng giao việc cho tôi nữa. Bây giờ tôi nhàn đến phát chán.
Mắt tôi sáng lên.
Đúng rồi!
Tỏ tình!
Công ty chúng tôi chẳng phải nghiêm cấm yêu đương công sở sao?
Chỉ cần để sếp biết tôi thích anh, chắc chắn anh sẽ giữ khoảng cách với tôi.
Đến lúc đó đừng nói tăng ca, có khi anh còn chẳng dám nhìn thẳng vào tôi.
Hoàn hảo.
02
Chiều hôm đó, tôi đang hoàn thiện nốt hai dự án thì sếp lại nhắn:
“Tài liệu dự án mới gửi vào email rồi, ngày mai đưa tôi phương án.”
Tôi nhìn màn hình, trong lòng điên cuồng gào thét:
Sếp à, tôi là người, không phải lừa!
Sau đó tôi hít sâu một hơi, mở khung chat với anh.
Tôi:
“Sếp, em có chuyện muốn nói với anh.”
Anh trả lời ngay:
“Dự án mới có vấn đề?”
Tôi:
“Không phải.”
Anh:
“?”
Tôi:
“Em thích anh.”
Gửi.
Tim tôi đập nhanh đến mức sắp nhảy khỏi cổ họng.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, chờ anh trả lời kiểu như:
“Em vượt giới hạn rồi.”
Hoặc:
“Chú ý chừng mực.”
Hay:
“Chúng ta nói chuyện riêng.”
Sau đó tôi sẽ lập tức bày tỏ:
“Em biết công ty có quy định, em sẽ kiềm chế bản thân.”
Hoàn mỹ kết thúc.
Kết quả anh chỉ trả lời một câu:
Cù Yến:
“…Tối nói.”
Tối nói?
Tối nói cái gì?
Từ chối tôi cũng phải đặt lịch trước à?
Tôi nhìn ba chữ ấy hồi lâu, đầu óc trống rỗng.
Sao khác hẳn cư dân mạng nói vậy?
03