Chương 1 - Tổ Cô Của Nhà Họ Thẩm
“Con gái! Là cha vô dụng! Là cha có lỗi với con!”
Trong căn nhà nhỏ tồi tàn giữa khu dân cư cũ kỹ, cả gia đình quỳ rạp dưới đất ôm đầu khóc nức nở.
Tôi đứng ngoài cửa, chán ghét nhìn khoảng sân xiêu vẹo, căn nhà mục nát, cùng đống thùng giấy và chai nhựa chất đầy góc sân.
Gia cảnh sa sút thế này, lại là hậu nhân đời thứ sáu mươi sáu của nhà họ Thẩm tôi sao?
Tôi chỉ bế quan có ngàn năm, Thẩm gia đã lụi bại đến mức này rồi ư?
Trước kia, khi tôi còn chưa bế quan, Thẩm gia từng được xưng là “Thẩm bán thành”, nhà cửa tráng lệ, chuông vang đỉnh ngọc, người hầu chen chúc, dinh thự nối liền cả dãy.
Đúng là đời sau chẳng bằng đời trước, càng ngày càng kém cỏi!
Lúc tôi đẩy cửa bước vào, cả nhà vẫn chìm trong tiếng khóc, hoàn toàn không phát hiện ra sự xuất hiện của tôi.
“Khụ khụ!”
Bốn đôi mắt sưng húp vì khóc đồng loạt nhìn sang tôi.
Người đàn ông trung niên tiều tụy lau nước mắt, nghi hoặc hỏi: “Cô tìm ai?”
“Tìm ông, tôi là tổ cô của ông.”
Ánh mắt cả nhà lập tức đổi khác, từ kinh ngạc biến thành thương hại.
Cô gái chừng mười tám mười chín tuổi lau mặt, đứng dậy.
“Có phải cô trốn khỏi bệnh viện không? Đừng sợ, cứ ở đây đi, đừng chạy lung tung, lát nữa chắc sẽ có người đến đón cô.”
2.
Họ xem tôi là kẻ có vấn đề về thần kinh rồi.
Muốn chứng minh mình là người tu tiên lại khó đến vậy sao?
Mười phút sau, cả nhà quỳ rạp trước mặt tôi, khóc đến khản giọng.
“Xin tổ cô làm chủ cho chúng con!”
Tôi nhìn bức họa trong tay, ký ức dần ùa về.
Năm chín tuổi, tôi được sư phụ chọn vào Huyền Môn tu luyện.
Hai mươi tám tuổi, nhờ thiên phú xuất chúng, tôi kết thành kim đan.
Sư phụ bảo tôi về nhà một chuyến, tôi liền tặng anh trai một bức chân dung do chính tay mình vẽ.
Tôi dặn huynh ấy rằng nếu con cháu đời sau gặp nạn, hãy thắp ba nén hương trước bức họa, thành tâm cầu khấn.
Sau đó tôi bế quan chuyên tâm tu hành, chuẩn bị phi thăng, chuyện ấy cũng dần bị lãng quên.
Tu hành không biết năm tháng, nhân gian đã trôi qua ngàn năm.
Biển hóa nương dâu, cảnh cũ người xưa đều đổi thay.
Họ vẫn giữ lại bức họa này, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.
“Được rồi, đừng khóc nữa, đứng lên đi.”
Cả nhà vừa sụt sùi vừa dìu nhau đứng dậy.
Tôi vừa định mở lời.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên từ ngoài cửa, tiếp đó là giọng đàn ông thô lỗ vọng vào.
“Thẩm Lỗi, cút ra đây cho tao!”
Nghe thấy tiếng đó, Thẩm Lỗi rõ ràng run rẩy.
Cậu bé tên Thẩm Tử Mặc mặt mày tái mét, hai tay đang đỡ chị gái cũng run bần bật.
Sợ đến mức này sao?
Thật chẳng nên thân!
3.
Tôi thong thả bước ra cửa.
Cánh cổng sắt bị đá văng, giữa sân đứng ba gã đàn ông lực lưỡng.
Tên cầm đầu cao lớn, mặt đầy thịt dữ tợn, cánh tay lộ ra còn xăm trổ.
“Ồ, cô em này xinh đấy, lão Thẩm, người thân à?”
Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới đầy ý đồ xấu, còn liếm môi, bộ dạng háo sắc lộ rõ.
Tôi gật đầu, quan sát hắn kỹ càng — ấn đường tối đen, dương hỏa suy yếu, ác quỷ quấn thân, chẳng còn sống được bao lâu.
Cũng thú vị đấy.
“Tôi là tổ cô của ông ta, còn anh là ai?”
Người nhà họ Thẩm run rẩy bước ra, nép phía sau tôi.
Thẩm Lỗi lấy hết can đảm tiến lên đứng cạnh tôi.
“Anh Bưu, tiền tôi thiếu nhất định sẽ trả, xin anh nới thêm vài ngày.”
“Ha ha ha ha, từng thấy ai vay nặng lãi mà còn mặc cả chưa?”
“Không trả tiền, thì để con gái mày đi làm ở hộp đêm!”
Hắn cười ngửa mặt xong liền bày ra vẻ hung dữ dọa nạt, trông cũng khá đáng sợ.
Tôi khó chịu liếc Thẩm Lỗi một cái.
“Ông còn dám vay nặng lãi? Não để đâu rồi?”
Gương mặt rám nắng của Thẩm Lỗi lộ vẻ lúng túng, ông ta ngượng ngập xoa tay.
“Trước đó Tử Mặc đánh bạn học bị thương, phải bồi thường năm mươi nghìn tiền viện phí.
Trong nhà làm gì có từng ấy tiền…”
Nghe vậy, Thẩm Tử Mặc đỏ bừng mặt, siết chặt nắm tay như muốn nói điều gì, cuối cùng lại tủi thân cúi đầu.
4.
“Thiếu các người bao nhiêu?”
“Không nhiều, mười vạn.”
Tôi mỉm cười, ngoắc tay về phía tên gọi là Bưu ca.
“Mười vạn, mua mạng anh, thế nào?”
Thấy tôi cười, mắt hắn sáng rực, một lúc sau mới lau nước miếng rồi hoàn hồn.
“Mua mạng? Mạng gì?”
Tôi kéo một chiếc ghế lại, thong thả ngồi xuống.
“Vệt đen trên chân đã lan đến eo rồi đúng không?
Dạo này ban đêm sợ đến mức không dám ngủ chứ gì?
Cơ thể đã thành thế này mà vẫn còn tự mình đi đòi nợ à?”
Bưu ca chấn động toàn thân, ánh mắt đầy vẻ không dám tin.
“Bịch!”
Hắn quỳ sụp xuống đất, bụi tung mù mịt.
“Đại sư! Cứu tôi với, đại sư!”
Mọi người há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn không hiểu vì sao tình thế lại xoay chuyển như vậy.
Tôi thản nhiên liếc hắn.
“Lại gần đây.”
Hắn lập tức quỳ gối bò tới trước mặt tôi, mặc kệ đầu gối đau rát.
Người nhà họ Thẩm sợ hãi lùi lại một bước lớn, như thể tên Bưu ca kia có thể nuốt sống người khác.
Đám hậu nhân vô dụng này, đứa nào cũng chẳng ra gì!