Chương 4 - Tình Yêu Và Trách Nhiệm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bây giờ có vốn, cuối cùng cũng có thể mở cửa hàng.

Trong cuộc hôn nhân trước, tuy tôi không đi làm, nhưng trong nhà vẫn chừa lại một phòng cho tôi làm đồ thủ công, giờ vừa hay dùng làm xưởng.

Tôi lại mua thêm một số thiết bị để livestream làm đồ thủ công.

Ngày Lục Dã quay về, tôi đang ăn cơm.

Anh vào bếp tìm quanh:

“Em không nấu phần của anh à?”

Tôi sững người:

“Em tưởng anh sẽ không về nữa.”

Anh nhất thời cứng họng.

Tôi vội đi vào bếp: “Em làm ngay, anh đợi chút.”

Đang rửa rau, tôi bỗng nhớ ra—trước đây, bất kể anh có về nhà hay không, tôi vẫn luôn nấu cơm chờ sẵn.

Dù cuối cùng chẳng ai ăn, cũng đành đổ đi.

Nhưng hôm nay, tôi thật sự quên mất.

Tôi thở dài. Lần sau không thể như vậy nữa.

Trong bữa ăn lại là một khoảng im lặng.

Rất lâu sau, Lục Dã đột nhiên lên tiếng:

“Mấy hôm nay đơn vị diễn tập, anh luôn ở doanh trại.”

“Ừm.”

Nghĩ một chút, tôi thêm vào: “Vất vả nhỉ, để em xả nước cho anh ngâm bồn tắm.”

Anh lặng lẽ nhìn tôi một lúc, rồi bỗng đưa tay lau mặt, giọng có phần mệt mỏi:

“Mấy ngày nay, em không hề liên lạc với anh.”

Trước kia, tôi luôn không kìm được mà muốn chia sẻ cuộc sống với anh.

Sợ làm lỡ nhiệm vụ, không dám gọi điện, thì nhắn tin.

Cho dù anh ít khi trả lời, tôi vẫn có thể nhắn mấy chục tin một ngày.

Nhưng bây giờ tôi đã không còn là Lâm Vân Thư chỉ biết xoay quanh anh nữa.

“Em sợ làm ảnh hưởng anh.”

Lục Dã nhìn chằm chằm tôi, giọng mang theo một ý vị khó đoán:

“Em nghĩ anh đang làm gì? Sẽ bị em ảnh hưởng sao?”

Tôi cười nhẹ:

“Dù anh đang làm gì, em cũng không nên quấy rầy.”

Dứt lời, căn phòng lại chìm vào yên lặng.

Tôi dọn bàn đi vào bếp.

Lục Dã theo sau: “Ngoài kia nhiều thùng chuyển phát thế, em mua gì vậy?”

Tôi do dự một chút, vẫn nói thật:

“Em mở một shop online, đó là vật liệu.”

Anh gật đầu, không nói gì.

Không lâu sau, điện thoại báo tin nhắn—anh lại chuyển cho tôi một khoản tiền rất lớn.

“Cảm ơn.”

Tay Lục Dã đang nhận đĩa trái cây khựng lại:

“Chúng ta là vợ chồng, lương của anh cũng là lương của em, không cần khách sáo vậy.”

Tôi cười cười, không đáp.

Điện thoại anh reo lên, trên màn hình hiện tên Tô Tình.

Anh liếc nhìn tôi một cái, rồi bắt máy ngay trước mặt tôi.

Tôi chẳng hứng thú nghe, biết điều đi ra ban công thu quần áo.

“Bên Tô Tình có chút chuyện…”

Tôi đưa áo khoác cho anh: “Mau đi đi.”

Anh nhìn tôi thật sâu: “Chút nữa anh sẽ về.”

Lục Dã vừa đi không lâu, cô giáo mầm non gọi tới:

“Mẹ của Viên Viên ơi, Viên Viên ngã từ cầu trượt xuống rồi.”

Tôi vội vàng đến bệnh viện. Cô giáo vừa dẫn tôi vào vừa nói:

“Viên Viên có mâu thuẫn với một bé khác…”

Chưa kịp nói hết, chúng tôi đã đến trước cửa phòng khám.

Phụ huynh của bé kia cũng được dẫn tới.

Là Tô Tình. Và Lục Dã.

Sắc mặt Lục Dã biến đổi: “Bị thương là Viên Viên à?”

Tôi không thèm để ý anh, đi thẳng vào phòng cấp cứu.

Viên Viên gãy tay, còn bị chấn động não nhẹ.

Khuôn mặt nhỏ của con bé lúc này trắng bệch, cả người uể oải rúc vào lòng tôi.

Hiệu trưởng mở điện thoại phát đoạn camera giám sát.

Viên Viên lên cầu trượt trước. Thấy Tiểu Vũ theo sau, con bé nhường cho Tiểu Vũ trượt trước.

Nhưng Tiểu Vũ quay đầu lại nói gì đó, Viên Viên liền đứng lại.

Tiểu Vũ đâm mạnh vào lưng nó, Viên Viên liền ngã khỏi cầu trượt cao xuống dưới.

Lửa giận tôi bùng lên, lạnh lùng nhìn về phía Tiểu Vũ.

Con bé co rúm sau lưng Tô Tình, vừa khóc vừa gọi “mẹ”.

Hai mẹ con mắt đều đỏ hoe, vai rụt lại, trông như họ mới là nạn nhân.

“Xin lỗi, mẹ của Viên Viên, viện phí của Viên Viên để tôi trả.”

Tô Tình ngấn nước mắt, tội nghiệp liếc nhìn Lục Dã một cái.

“Về nhà tôi cũng sẽ phê bình Tiểu Vũ, chị đừng trách con bé… chắc chắn nó không cố ý đâu…”

Viên Viên vốn luôn im lặng bỗng mở miệng:

“Nó nói bố không cần con nữa, sớm muộn gì cũng sẽ đuổi con và mẹ ra ngoài.”

Tô Tình tái mặt, vội chặn Tiểu Vũ—đứa đang định nói.

“Viên Viên, con mới tí tuổi, sao có thể bịa chuyện như vậy để lừa người lớn?”

Cô ta nói đầy ẩn ý: “Có phải ai dạy con nói thế không? Trước kia con cũng—á!”

Tôi hạ tay xuống, giọng lạnh băng:

“Cái tát này để cô biết nói năng cho sạch miệng.”

Tô Tình ôm mặt, mắt ngấn lệ, đáng thương vô cùng.

“Chị Vân Thư, em biết chị đối với em… nhưng Tiểu Vũ là vô tội. Đội trưởng Lục nhìn con bé lớn lên, hiểu nó nhất, biết nó là người thế nào.”

Tôi cười khẩy, quay mặt đi, không muốn nhìn cô ta tiếp tục diễn.

Viên Viên còn muốn nói, nhưng liếc thấy Lục Dã thì lại im bặt.

Cô giáo dịu giọng hỏi: “Viên Viên, con còn muốn nói gì nữa không?”

Viên Viên lắc đầu, vùi mặt vào lòng tôi, giọng nghèn nghẹn:

“Ngoài mẹ ra, sẽ không ai tin con đâu… trước kia cũng vậy.”

Tim tôi đau đến mức tay run lên.

Lục Dã nhíu mày: “Viên Viên—”

Tôi lạnh lùng nhìn anh, giọng không thể kìm nén cơn giận:

“Người bị thương là con của tôi! Các người không đau, tôi đau!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)