Chương 2 - Tình Yêu Trong Màn Đêm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tạ Đình Yến căn bản không nghe tôi giải thích, trực tiếp kéo tôi đến bệnh viện.

Cả đường đi tôi loạng choạng.

Con bị dọa khóc ré lên, anh ta cũng chẳng hề để ý.

Bước vào phòng bệnh của Vu Vi Vi.

Vu Vi Vi co ro trên giường bệnh run rẩy. Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức nhào vào lòng Tạ Đình Yến.

“Em sợ, em sợ lắm…”

Tôi còn đang nghi hoặc thì năm gã đàn ông to khỏe đứng trước cửa phòng bệnh đồng loạt cúi đầu khom lưng với tôi.

“Cô Khương, bọn tôi đều làm theo lời cô dặn, hủy hoại sự trong sạch của cô ta. Cô xem, đã hài lòng chưa?”

Tôi khó hiểu nhíu mày.

“Tôi căn bản không quen…”

Tôi còn chưa nói xong, Tạ Đình Yến đã dí màn hình điện thoại đến trước mặt tôi.

“Đến nước này còn ngụy biện? Đây không phải tin nhắn đe dọa cô gửi thì là gì? Cô còn dám bỏ tiền thuê người làm việc cho mình, cô có biết chuyện này phải ngồi tù không?”

Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta, rồi chỉ vào Vu Vi Vi đang thầm đắc ý trên giường.

“Anh tin tôi, hay tin cô ta?”

Ngay lúc anh ta vừa hơi do dự, đám người kia liền lấy lịch sử trò chuyện giữa bọn họ và “tôi” ra.

“Bà chủ, lịch sử chuyển khoản vẫn còn đây này, cô không thể không nhận nợ chứ. Cô xem…”

“Hay là cô thấy bọn tôi làm chưa tới nơi tới chốn, ra tay còn nhẹ? Chỉ cần cô nói một câu, lần sau bọn tôi chắc chắn khiến cô ta không còn mặt mũi gặp ai nữa.”

Tôi hoang mang ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Tạ Đình Yến.

Cuối cùng anh ta vẫn lựa chọn tin lời bọn họ.

Người đàn ông điên cuồng gào lên:

“Cút hết cho tôi! Nếu còn dám động vào một sợi tóc của Vu Vi Vi, tôi sẽ khiến các người không thấy được mặt trời ngày mai!”

Đám người kia liếc nhìn nhau, xô đẩy rồi chạy khỏi phòng bệnh.

Hai chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ, nặng như đổ chì.

Tạ Đình Yến đi về phía tôi, sắc mặt lạnh đến cực điểm.

“Mau xin lỗi Vu Vi Vi.”

Tôi ôm chặt đứa con đang khóc quấy, cứ thế nhìn anh ta.

Tôi lặp lại một lần nữa:

“Tôi không làm.”

Vu Vi Vi tái mặt, kéo lấy anh ta.

“Nếu chị dâu không muốn xin lỗi thì thôi. Là em đáng đời. Em cướp mất suất di trú của mẹ con họ, là em đáng đời…”

Cô ta càng nói như vậy, ánh mắt Tạ Đình Yến nhìn tôi càng tràn đầy thất vọng.

Anh ta nghiến răng, đột nhiên cười lạnh.

“Mẹ cô bị xâm hại đến phát điên, chẳng lẽ cô cũng là đồ thần kinh? Muốn tất cả mọi người thảm hại giống mẹ con cô à?”

Tôi sững sờ ở đó. Lồng ngực như có thứ gì đó vỡ vụn.

Đó là cơn ác mộng cả đời tôi. Vậy mà giờ anh ta lại tự tay đâm ngược nó vào tim tôi.

Một giọt nước mắt không kịp phòng bị trượt xuống. Lúc này anh ta mới nhận ra mình vừa lỡ lời.

“Khương Vụ, anh…”

Tôi nhìn gương mặt xa lạ của anh ta, bỗng cảm thấy cuộc hôn nhân này đúng là một trò cười.

Tôi nhìn Vu Vi Vi, rồi lại nhìn anh ta, không chút do dự ôm con rời khỏi phòng bệnh.

Một lúc lâu sau, phía sau vang lên tiếng gào bất lực của Tạ Đình Yến:

“Không xin lỗi thì vĩnh viễn đừng quay về nữa!”

Nhưng bước chân tôi không dừng lại dù chỉ một giây.

Được thôi.

Chúng tôi sẽ không bao giờ quay về nữa.

Tạ Đình Yến về đến nhà, mở cửa xe, nhìn bó hoa và món quà vừa mua mà ngẩn người.

Sự khác thường của tôi khiến anh ta bực bội khó hiểu. Thật ra anh ta không muốn nhanh chóng xuống nước với tôi như vậy.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh ta vẫn cầm đồ lên.

Vậy mà ngay khoảnh khắc đẩy cửa ra, bước chân anh ta đột nhiên khựng lại.

2

“Khương Vụ? Khương Vụ?”

Anh ta gọi tên Khương Vụ liền hai tiếng.

Nhưng đáp lại anh ta chỉ có tiếng vọng trống rỗng.

Anh ta đặt đồ trong tay xuống, từng bước đi về phía phòng ngủ, rồi đẩy cửa ra.

“Khương…”

Chỉ thấy những chai lọ trong phòng ngủ đều biến mất. Chiếc xe đẩy em bé vốn đặt ở góc phòng cũng không còn tung tích.

“Được.”

Tạ Đình Yến chống tay lên hông, nhìn căn phòng trống rỗng.

“Nhất định phải chơi trò trẻ con này đúng không? Làm mẹ rồi mà vẫn như con nít…”

Anh ta có chút bất lực, nhưng lại cảm thấy Khương Vụ như vậy mới giống cô.

Trước đây cô cũng hay làm ầm, hay chiến tranh lạnh như thế.

Nhưng mỗi lần chỉ cần anh ta dỗ dành, cô lập tức sẽ hết giận.

Nghĩ đến đây, anh ta không nhịn được cười, lấy điện thoại gọi cho Khương Vụ.

Nhưng giọng nữ máy móc lặp đi lặp lại từng lần, dần dần tưới lạnh trái tim anh ta.

“Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau…”

Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra.

“Được, nhất định phải quá đáng như vậy đúng không…”

Tạ Đình Yến nghiến chặt hàm, giả vờ không để tâm.

Sau đó anh ta gửi tin nhắn:

“Ngày mai chúng ta sẽ ra nước ngoài rồi, đến lần cuối cũng không gặp à?”

“Không gặp thì sau này vĩnh viễn đừng gặp nữa.”

Tin nhắn như đá chìm xuống biển.

Anh ta thản nhiên cất điện thoại, bắt đầu thu dọn hành lý di trú.

Lục một hồi lâu vẫn không tìm thấy hộp cà vạt.

Trước đây, mỗi ngày Khương Vụ đều phối quần áo, cà vạt, giày cho anh ta.

Anh ta định nhắn tin hỏi cô, gõ chữ vào khung chat, nhưng cuối cùng lại xóa từng dòng.

Lần này, anh ta tuyệt đối sẽ không chiều Khương Vụ nữa.

Anh ta đơn giản thu dọn vài bộ quần áo, rồi gọi điện cho Vu Vi Vi.

“Chuẩn bị xong chưa? Anh qua đón em ra sân bay ngay.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)