Chương 8 - Tình Yêu Qua Mạng và Những Đoạn Kết Bất Ngờ
May mà sự chú ý của Trần Xảo bị chuyển hướng rất nhanh.
Trận đấu bắt đầu, Bùi Duật lấy ngay con bài tủ Hoa Mộc Lan.
Ôn Tầm cũng không chịu kém cạnh, lôi ngay con tướng đi rừng Lan ra.
Tâm tư muốn làm màu ngầu đét không thể lộ liễu hơn.
Quả nhiên, xung quanh lại là một trận reo hò.
Trần Xảo ngoái đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
“Thả thính tớ xin hãy dùng Hoa Mộc Lan và Lan!! Hôm nay đến đúng là không uổng công, vua thả thính thật sự quá là đẹp traiiii.”
Vua thả thính?
Tôi liếc nhìn Bùi Duật trên đài đang cúi đầu mân mê dái tai, không cam lòng hứ một tiếng.
“Vậy tớ còn là Chân Cơ top server hoặc là Chúa tể tấu hài đấy nhé!”
Nghe thấy lời tôi, Trần Xảo vui vẻ hớn hở nói tiếp.
“Thế thì tốt quá, có top server đi top, rừng và mid, cộng thêm đứa hỗ trợ top server là tớ, chúng ta đi tổ đội 5 người, xạ thủ có xích con chó vào cũng thắng được.”
Trong lúc chờ load game, Bùi Duật lấy điện thoại của mình ra, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình.
Ngay sau đó, điện thoại trong túi tôi khẽ rung lên.
Sự chú ý của Trần Xảo hoàn toàn dồn vào trận đấu, tôi hơi nghiêng người, cẩn thận rút điện thoại ra.
Tin nhắn quả nhiên là do Bùi Duật gửi tới.
Là thông báo hoàn trả tiền chuyển khoản, cùng với…
Một bức ảnh anh gửi.
Trong ảnh là ngón tay thon dài của anh đang cầm màn hình điện thoại.
Trên màn hình là giao diện load game, Hoa Mộc Lan anh chơi, rất tâm lý dùng luôn skin mà tôi thích nhất.
Dòng chú thích đi kèm đơn giản mà đầy cưng chiều.
【Bé cưng đừng quậy, đang đấu giải, lát nữa anh lấy MVP về cho em.】
Đúng là ứng nghiệm với câu nói đó —— Người muốn trả lời tin nhắn của bạn, dù đang làm gì cũng sẽ trả lời.
Sức hấp dẫn của đàn ông “niên thượng” lại một lần nữa tỏa sáng.
Chỉ là tôi hơi không hiểu, tại sao anh ta lại trả lại tiền.
Tôi đã ghi chú rõ ràng rồi mà, phần còn lại từ từ trả sau.
Hay là Bùi Duật không có dịch vụ cho trả góp?
Trận đấu vừa vặn bắt đầu, tôi không rối rắm nữa, cất điện thoại tập trung xem thi đấu.
Bùi Duật có vẻ hạ quyết tâm muốn bắt chước công đực xòe đuôi.
Dù cầm Hoa Mộc Lan – tướng có sức mạnh không cao ở giai đoạn đầu – nhưng nhờ thao tác đỉnh cao, anh vẫn cực hạn lấy được First Blood dù chỉ còn chấm máu.
Cả trận, việc ngồi bụi rình rập và đi hỗ trợ đồng đội đều cực kỳ chuẩn xác.
Lúc lên mid giúp pháp sư giải tỏa áp lực, tiện tay tiễn luôn con Tiểu Kiều đội bạn lên bảng đếm số.
Thao tác rất hoa mỹ, kỹ năng vô cùng thành thạo.
Y hệt như —— cái đêm anh gank tôi thành 0-13.
**6**
Đêm hôm đó, bầu trời quang đãng, ánh trăng rất sáng.
Theo lý mà nói, lúc đó tôi nên bắt đầu một cuộc sống về đêm không biết xấu hổ là gì với một anh chàng cao 1m80+, da trắng cơ bắp mỏng, giọng bạc hà mướt tai, thì mới xứng đáng với giấc mộng đêm hè tuyệt diệu này chứ.
Khổ nỗi tôi lại là một thiếu nữ nghiện net.
Lại còn là loại kỳ cựu.
Nhiệt độ và độ ẩm của điều hòa vừa phải, trà sữa bánh kem đã sẵn sàng.
Và tôi, đúng lúc chỉ còn thiếu 3 sao nữa là lên hạng Vinh Quang (Thách Đấu).
Giữa đêm thanh vắng, tôi gửi tin nhắn mời gọi đồng loạt đến tất cả cạ cứng chơi chung, kết quả nhận lại toàn là lời từ chối.
Tôi cắn răng, quyết định solo rank để chinh phụci đỉnh Vinh Quang.
Ngờ đâu, một sai lầm suýt chút nữa đã hủy hoại cả cuộc đời tôi…
Sau 8 trận thua liên tiếp, tôi triệt để “đỏ mắt” (tức điên).
Tám ván đấu, tôi từ mid chuyển sang ad, rồi qua support, sau đó trám luôn cả đi top và đi rừng.
Không ngoại lệ, bảng lịch sử đỏ choét một màu.
Ba giờ sáng, giữ vững niềm tin “thắng một ván rồi ngủ”, tôi cắn răng mở ván game cuối cùng.
Cứ ngỡ thua liền tù tì 8 ván thì cuối cùng cũng “khổ tận cam lai” (hết khổ đến sướng), ai dè lại là sướng… trợn trắng mắt.