Chương 2 - Tình Yêu Qua Mạng và Những Đoạn Kết Bất Ngờ
Nói rồi, Ôn Tầm gõ cửa, làm bộ định xông vào.
“Thằng chả sáng sớm đã sống dở chết dở dưới nhà kìa, nằng nặc đòi tao tìm lại vợ cho nó. Tao nói thật, cái đứa phía bên kia màn hình khéo là yêu tinh phương nào, chẳng biết nắm được thóp gì của thằng Bùi cẩu mà làm nó mê mệt đến thế.”
“Anh mày tuy không muốn cây cải trắng là mày bị con lợn Bùi cẩu ủi, nhưng mày cũng sắp nhập học rồi, so với việc bị mấy con lợn rừng ất ơ nào đó ủi, thì để Bùi cẩu hốt tao còn yên tâm hơn một chút.”
Thấy tôi vẫn im lặng, Ôn Tầm nâng giọng lên tám quãng tám:
“Ôn Tiểu Lê, giả chết thì không tìm được chân ái đâu.”
Ngay khoảnh khắc ngón tay Ôn Tầm chạm vào tay nắm cửa, tôi mở cửa phòng tắm bước ra.
Mái tóc dài màu hạt dẻ được tôi uốn xoăn nhẹ, những lọn tóc lượn sóng lười biếng càng tôn lên vẻ dịu dàng của chiếc váy trắng.
Thời gian quá gấp, tôi không kịp trang điểm, đành chọn một thỏi son màu nâu trà chấm nhẹ giữa lòng môi.
Rất tôn da.
Trong đáy mắt Ôn Tầm lóe lên vẻ kinh ngạc.
“Ăn diện đàng hoàng vào trông cũng… ra dáng con người phết.”
Tôi lườm ổng một cái, lười trả lời.
Nhưng tên này lại chẳng chờ được một giây, đẩy vai tôi đi thẳng xuống lầu.
Chính giữa ghế sofa tầng một quả nhiên có một người đang ngồi.
Anh ta mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, những bàn tay thon dài của anh đang cầm điện thoại .
Lông mi rất dài, sống mũi cao thẳng, xương mày lập thể, hốc mắt tạo thành một vùng bóng râm tự nhiên.
Khí chất thanh lãnh lại kiêu kỳ.
Hoàn toàn khác biệt với tên Bùi Duật ngoan ngoãn như cún con, hay cầu xin chủ nhân thương xót trên mạng.
Gặp ngoài đời, trông anh ta mới thực sự có cảm giác “niên thượng” trưởng thành.
“Bùi cẩu.”
Ôn Tầm lên tiếng trước.
Bước vài bước tới bên cạnh, ổng vươn tay vỗ vai Bùi Duật.
“Đừng quan tâm đến cái cô bạn gái qua mạng chưa từng gặp mặt của cậu nữa. Ngẩng đầu lên, tôi mang vợ đến cho cậu đây.”
Nói rồi, Ôn Tầm hất cằm về phía tôi.
“Em gái tôi, hoa khôi tương lai của Đại học Kinh Đô, tháng 9 nhập học thì coi như là đàn em của cậu rồi. Thế nào, phù sa không chảy ruộng ngoài, hời cho cậu nhé.”
Nghe vậy, Bùi Duật ngẩng đầu lên.
Tóc mái lòa xòa thanh tú, ánh mắt người đàn ông sâu thẳm.
Chiếc khuyên tai bên trái đặc biệt chói mắt.
Ồ hó.
Bạn trai qua mạng đúng là bạn thân của anh trai thật.
**2**
Chiếc khuyên tai đó là do tôi tặng.
Lúc video call, anh vô tình để lộ tai trái, tôi thuận miệng khen anh đeo khuyên tai chắc chắn sẽ rất sexy.
Hôm sau tên này đi bấm lỗ tai luôn.
Chưa dừng lại ở đó, gã đàn ông chó má này cứ bám lấy tôi, bắt tôi tặng anh cặp khuyên tai đầu tiên trong đời.
Lúc đó Bùi Duật nói, lần đầu tiên trong đời người đàn ông mang ý nghĩa rất to lớn.
Vì chuyện này, anh ta còn chuyển khoản cho tôi mấy cái 52000 tệ (tượng trưng cho “Anh yêu em”).
Tôi bị anh làm phiền đến phát bực, tiện tay lên Pinduoduo đặt một đôi khuyên tai gửi đến địa chỉ anh yêu cầu.
Hàng fake của Chrome Hearts.
Loại rẻ nhất trên toàn nền tảng.
Sáu tệ bảy, freeship.
Không ngờ anh vẫn đang đeo.
Chạm phải ánh mắt của người đàn ông, tôi bất giác nín thở, túm chặt lấy vạt váy.
Anh ta sẽ không… nhận ra tôi đấy chứ?
“Em gái tôi, Ôn Lê. Mỹ nữ hàng thật giá thật đấy, chẳng đáng tin cậy hơn cái cô bạn gái qua mạng hư vô mờ mịt của cậu sao?”
Ôn Tầm kịp thời lên tiếng.
Bùi Duật nheo mắt, đôi môi mỏng khẽ mở.
“Ôn, Lê.”
Anh đọc tên tôi cực kỳ chậm, từng chữ từng chữ, mang theo chút quyến luyến.
Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy ánh mắt tên này nhìn tôi có gì đó không ổn.
Nhưng… không thể nào.
Lúc yêu qua mạng tôi đã thủ sẵn một nước cờ rồi.
Tên tôi nói với Bùi Duật là giả.
Địa chỉ cho anh là một khu biệt thự khác ở phía Tây thành phố.
Ảnh lộ mặt gửi cho anh cũng là ảnh pha ke mua trên mạng.