Chương 16 - Tình Yêu Qua Mạng và Những Đoạn Kết Bất Ngờ
Mắng Bùi Duật chưa hả giận, ổng quay sang mắng tôi.
“Tùy tiện một thằng đàn ông trên mạng cho mày mấy chục vạn mày cũng dám nhận? Cũng may là lần này mày ăn may, gặp phải thằng Bùi cẩu. Chứ không may là mày bị bán sang Myanmar cắt thận rồi!”
Ngoài hành lang, tiếng chửi bới the thé của Ôn Tầm vẫn đang vang vọng.
Bùi Duật không hề vội vàng cũng chẳng bực tức, thậm chí còn có tâm trạng giơ tay đỡ cái tay đang với tới của Ôn Tầm thay tôi.
“Anh, đừng đánh em ấy.”
Tiếng “anh” đó anh gọi còn thuận miệng hơn cả tôi.
Ôn Tầm tức đến thở hồng hộc.
“Ai là anh mày! Bùi cẩu mày nói rõ cho tao, rốt cuộc mày muốn thế nào?”
Bùi Duật liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt dịu dàng đến mức không tưởng.
“Tôi muốn thế nào, vừa nãy đã nói rồi.”
“Tôi muốn em ấy.”
Mặt Ôn Tầm xanh lè: “Mày nằm mơ! Em gái tao mới 18, mày thì năm 4 rồi, trâu già gặm cỏ non cũng không có kiểu gặm như thế! Hồi đó tao thấy tâm trạng mày tệ quá nên mới nghĩ ra cái kế hoãn binh là để em gái tao làm bạn gái mày, kết quả… mày muốn lấy thật à?”
“Lớn hơn 3 tuổi thôi mà.”
Giọng Bùi Duật bình thản, “Hơn nữa, là em ấy theo đuổi tôi trước.”
“Ai theo đuổi anh!” Tôi luống cuống.
Bùi Duật cúi đầu nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Thế người kết bạn với anh là ai? Người mỗi ngày gọi anh chơi game là ai? Người nói muốn yêu qua mạng với anh là ai?”
“Em… cái đó là… là em muốn trả thù anh!”
“Trả thù?”
Bùi Duật bật cười, “Thế thì em trả thù thành công phết đấy.”
“Bây giờ trong đầu anh toàn là em, đi học cũng nhớ em, ăn cơm cũng nhớ em, lúc ngủ cũng nhớ em.”
“Ôn Lê, em thắng rồi.”
Tôi bị anh nhìn đến mặt nóng ran, tim đập nhanh vô cùng.
Ôn Tầm đứng cạnh ho khan một tiếng: “Hai người, coi tao không tồn tại đấy à?”
Bùi Duật cuối cùng cũng chuyển ánh mắt sang Ôn Tầm, chỉnh đốn lại sắc mặt: “Anh, em nghiêm túc đấy.”
“Em thích cô ấy. Từ ngày đầu tiên yêu qua mạng đã thích, đến bây giờ lại càng thích hơn.”
Ôn Tầm im lặng.
Phòng ngày phòng đêm, cuối cùng vẫn không phòng được thằng bạn thân.
“Còn mày thì sao, Ôn Tiểu Lê, mày có thích nó không?”
Tôi cắn môi.
Nói không thích là giả.
Từ ngày yêu qua mạng đó, tôi đã biết, mình sa lưới rồi.
“Thực ra là có thích.” Tôi lí nhí đáp.
“Nói to lên, không nghe thấy.” Ôn Tầm nhíu mày.
“Thích thích thích!”
Tôi liều mạng buông xuôi, “Bùi Duật, em thích anh! Được chưa!”
Lời vừa dứt, Bùi Duật đã bật cười.
Cười đặc biệt đẹp mắt, trong mắt như có những vì sao lấp lánh.
“Nghe thấy rồi.”
Anh khẽ nói, đưa tay nắm lấy tay tôi.
“Bé cưng, anh cũng thế.”
Ôn Tầm lắc đầu quầy quậy như cái trống bỏi, xua tay điên cuồng với chúng tôi.
“Gọi một bàn đầy thức ăn, tao muốn ăn cơm, không muốn ăn cơm chó của hai đứa mày.”
Đi được hai bước lại quay đầu, lườm tôi một cái.
“Hai đứa giải quyết xong xuôi thì nhớ ra ăn cơm đấy.”
Nói xong, ổng đi thẳng một mạch không ngoảnh lại.
Hành lang lại chỉ còn tôi và Bùi Duật.
“Ôn Lê.”
Anh gọi tôi.
“Dạ?”
“Vừa nãy em nói thích anh, nói lại lần nữa đi.”
“Không nói.”
“Bé cưng ——”
“Nói rồi nói rồi, thích anh.” Mặt tôi đỏ như sắp nhỏ máu, “Được chưa?”
“Được.”
Bùi Duật nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi, dịu dàng mà kiềm chế.
“Thích em, bạn gái của anh, chúc mừng chúng ta —— gặp mặt đời thực thành công.”
**(Toàn văn hoàn)**