Chương 6 - Tình Yêu Nơi Đông Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta thuận thế xin thêm chút thuốc, vậy là có thể giải quyết khó khăn cho Chu Mục.

Thật ra hắn có rất nhiều cách để lấy kim sang dược.

Nhưng muốn khiến hắn hoàn toàn chú ý đến ta.

Đây chính là cơ hội tốt nhất.

Quả nhiên không ngoài dự liệu.

Thần sắc hắn trở nên phức tạp, ngay cả giọng nói với ta cũng ôn hòa hơn rất nhiều:

“Nếu đã sợ đau, sao còn tự làm mình bị thương để giúp ta?”

Ta đã băng xong, cuối cùng thắt một nút.

Sau đó hai tay đặt trước người, đứng trước mặt hắn, thần sắc thản nhiên:

“Bởi vì người là Thái tử, cũng là phu quân sau này sẽ che chở thần thiếp cả đời. Đương nhiên thần thiếp không thể nhìn người bị thương mà mặc kệ.”

Hai chữ “phu quân” vừa thốt ra.

Ánh mắt hắn hơi co lại, dường như không được tự nhiên.

Nhưng hiếm khi hắn không phản bác, chỉ chỉ vào tay ta:

“Ta sẽ dặn người đưa nhiều thuốc tốt tới phòng ngươi. Sẽ không để tay ngươi lưu sẹo.”

Ta nói lời cảm tạ.

Chu Mục lại như chợt nhớ ra điều gì, tự nói:

“Sao lần này mẫu hậu lại tới kịp như vậy?”

Nghe lời hắn.

Động tác thu dọn của ta dừng một thoáng, nhưng không đáp.

Cây trâm ấy là món trang sức quý giá nhất trên người ta.

Dùng làm nhân tình đưa đi, cuối cùng cũng cứu mạng ta vào thời khắc quan trọng.

Không lỗ.

Mấy ngày tiếp theo.

Ta luôn ở trong tẩm điện của hắn.

Dù sao chuyện Thái tử bị thương không thể truyền ra.

Càng ít người biết càng tốt.

Vậy nên dứt khoát để ta hằng ngày thay thuốc cho hắn.

Nhưng truyền tới tai người khác.

Lại biến thành ta độc chiếm ân sủng của Thái tử.

Không ai biết.

Ta chưa từng đồng sàng với Thái tử.

Trong lòng Chu Mục chỉ có Cố Khanh Tuyết.

Nhất là bây giờ hắn còn cảm thấy áy náy, càng không làm chuyện mà hắn cho rằng có lỗi với nàng ta.

Ta nhìn thấy được sự áy náy trong mắt hắn.

Vì vậy mỗi khi đêm đến, ta chủ động ôm chăn đệm tới ghế quý phi nghỉ ngơi.

“Nếu nàng ấy ngoan ngoãn như ngươi thì tốt rồi.”

Đêm khuya yên tĩnh.

Khi ta sắp ngủ, ta nghe thấy tiếng cảm thán của Chu Mục.

Có lẽ mấy ngày sớm tối ở chung khiến hắn cảm thấy ta ngoan ngoãn ít lời.

Đôi khi nổi hứng, hắn cũng nói chuyện với ta thêm vài câu.

Giống như lúc này.

Hắn nói xong câu ấy, ta mở mắt, nhìn bóng tối bốn phía, giọng nhẹ nhàng:

“Không ai muốn nhường người mình yêu cho kẻ khác. Ít nhất điều đó chứng minh trong lòng Thái tử phi chỉ có người.”

Chu Mục lại im lặng.

Không biết qua bao lâu, hắn mới tiếp tục:

“Thẩm Khuynh Dung, ngươi thật sự rất khác.”

Ta cười, không đáp.

Đương nhiên là khác.

Những nữ nhân trong Đông Cung đều muốn được hắn sủng ái.

Còn ta.

Chỉ muốn kẻ có tội phải đền mạng.

9

Suốt hơn nửa tháng, ta đều ở trong tẩm điện hắn.

Người không biết chân tướng đều cho rằng ta đã được Thái tử sủng hạnh, hiện giờ ân sủng không dứt.

Hoàng hậu liên tiếp ban thưởng cho ta mấy lần.

Chu Mục cũng không vạch trần.

Mặc người khác suy nghĩ lung tung, cho ta đủ thể diện.

Trong mắt người ngoài là hắn thương ta.

Thật ra chỉ vì sợ chuyện hắn bị thương bị phát hiện, Cố Khanh Tuyết sẽ vì thế mà chịu phạt.

Lần này Cố Khanh Tuyết có lẽ thật sự đau lòng.

Nàng ta nhốt mình trong phòng, không chịu gặp bất kỳ ai.

Sau đó Chu Mục cũng mềm lòng đôi chút.

Chủ động chạy tới làm hòa.

Nhưng cũng chỉ bị đóng cửa không cho vào.

Thấy vết thương hắn đã gần khỏi, ta chủ động đề nghị chuyển về tẩm điện của mình.

Bây giờ ta là Bảo lâm.

Ở Đông Cung cũng có thể có cung điện riêng.

Ta vừa chuyển đồ về.

Hứa tài nhân đã tới gặp ta.

Không ngoài dự liệu.

Hiện giờ Đông Cung ngoài một vị Thái tử phi.

Chỉ còn ta và nàng ta, một Hứa tài nhân chưa từng được sủng hạnh.

Muốn sống được trong thâm cung thì phải kết minh.

Nhưng Cố Khanh Tuyết thiện đố, tự nhiên không thể che chở những nữ nhân khác trong Đông Cung.

Cho nên nàng ta chỉ có thể liên minh với ta.

Lần này tới tìm ta, nàng ta còn tặng ta một hộp son thượng hạng:

“Thái tử phi quả thật thiện đố quá mức. Thái tử là chủ Đông Cung, sao có thể chỉ ở bên một mình nàng ta?”

Vết thương trên mặt Hứa tài nhân đã lành hơn phân nửa.

Ta biết.

Nàng ta đã không chờ nổi nữa, muốn có được ân sủng của Thái tử.

Ta nghịch hộp son trong tay, thong thả nói:

“Nghe nói năm xưa Thái tử phi từng múa dưới cây đào, khiến Thái tử vừa gặp đã yêu. Đào Hoa Uyển cũng là nơi hai người định tình. Không biết người khác có phúc khí ấy hay không, chỉ cần múa một khúc cũng có thể khiến Thái tử khuynh tâm?”

Hứa tài nhân không nói nữa.

Nhưng ánh sáng tính toán trong mắt đã bán đứng nàng ta.

Nàng ta đưa tay nhẹ nhàng vuốt mặt, vội vàng nói có việc phải rời đi.

Nhưng sau khi đứng dậy đi được một đoạn, nàng ta lại quay về, chỉ hộp son trong tay ta:

“Hộp son này là ta nhờ người mua từ ngoài cung về. Tỷ tỷ nhớ dùng nhé, Thái tử sẽ thích.”

Nàng ta nói rất chân thành.

Ta chỉ cười không nói.

Mãi đến khi nàng ta hoàn toàn rời khỏi tẩm cung của ta.

Ta mới mở hộp son ấy.

Đồ là đồ tốt.

Chỉ có điều bên trong.

Có thêm mùi xạ hương.

10

Chưa tới ba ngày.

Trong Đông Cung đã xuất hiện một Hứa Bảo lâm đang được sủng ái.

Đúng vậy.

Bảo lâm.

Cao hơn Tài nhân một bậc, có thể ngang hàng với ta.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)