Chương 3 - Tình Yêu Nơi Đông Cung

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Rõ ràng ngay từ đầu nàng ta đã biết Chu Mục không thể chỉ có một mình mình.

Chu Mục cũng chưa từng hứa sẽ một đời một kiếp chỉ có nàng ta.

Nhưng nàng ta vẫn gả.

Muốn trách.

Thì trách chính nàng ta.

Một chữ tình trên đời mới là thứ tổn thương người ta nhất.

Nàng ta coi trọng tình yêu.

Vậy ta lại càng muốn tự tay phá hủy nó.

Ta đứng cạnh giường, nghe Chu Mục lẩm bẩm.

Nếu cha nương ta còn sống, họ sẽ ân ái hơn Cố Khanh Tuyết và Chu Mục.

Cha chưa bao giờ chọc nương tức giận.

Nương cũng luôn dịu dàng ôn nhu, là nữ tử tốt nhất trên đời.

Họ vốn sẽ là một đôi phu thê ân ái nhất.

Nhưng tất cả đều đã bị hủy hoại.

Ta chậm rãi ngồi lên giường, cúi người nhìn Chu Mục.

Thần trí hắn đã không còn tỉnh táo, thậm chí bắt đầu mơ hồ, coi ta thành Cố Khanh Tuyết.

Ta không biểu cảm cúi xuống, đưa tay từng chút cởi y phục hắn, trong mắt lại không có chút thẹn thùng nào mà nữ nhi nên có.

Trên đời này có trăm ngàn cách trả thù một người.

Trực tiếp cầm dao giết chết.

Như vậy quá dễ dàng.

Mà ta có một cách tốt hơn.

Một cách khiến tất cả bọn họ đều đau khổ hơn.

Dùng để tế vong linh cha và nương trên trời.

4

Sáng hôm sau.

Ta vừa tỉnh dậy, Cố Khanh Tuyết đã tới tẩm điện của Thái tử.

Nàng ta vừa nhìn đã thấy ta trên giường:

“Tiện nhân! Ngươi đúng là đồ tiện nhân không biết xấu hổ!”

Cố Khanh Tuyết hét lên, giống như phải chịu một sự phản bội khủng khiếp, đưa tay muốn kéo ta khỏi giường.

Động tĩnh quá lớn.

Chu Mục đang ngủ cũng cuối cùng từ từ tỉnh lại.

Nhìn Cố Khanh Tuyết không ngừng lôi kéo ta, hắn vừa nhìn đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Sắc mặt hắn trắng bệch.

Hắn dùng sức đẩy ta sang cạnh giường, sau đó vén chăn xuống giường, muốn đi kéo tay Cố Khanh Tuyết:

“Tuyết Nhi, tối qua ta uống say.”

Muốn khai chi tán diệp là một chuyện.

Nhưng khi người trong lòng thật sự tận mắt nhìn thấy cảnh này, Chu Mục vẫn đau lòng.

Cố Khanh Tuyết lúc này đã khóc đẫm mặt.

Nàng ta hung hăng nhìn ta một cái, sau đó giơ tay tát Chu Mục, che mặt chạy thẳng ra ngoài.

Còn Chu Mục nhanh chóng kéo ngoại bào bên cạnh mặc vào rồi đuổi theo.

Từ đầu đến cuối hắn không nhìn ta lấy một lần.

Nếu không.

Hắn nhất định sẽ nhìn thấy khóe môi ta không kìm được mà cong lên.

“Bò được lên giường Thái tử thì sao chứ? Trong lòng Thái tử vẫn chỉ có một mình Thái tử phi. Có sống nổi hay không còn chưa biết đâu.”

Cung nữ vốn đứng bên cạnh chuẩn bị hầu Chu Mục rửa mặt lẩm bẩm.

Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta một cái.

Trong mắt đầy chua xót.

Phát hiện ta cũng đang nhìn mình, nàng ta còn trừng ta:

“Nhìn gì mà nhìn! Ngươi tưởng bò được lên giường Thái tử là chim trĩ hóa phượng hoàng sao? Cũng không nghĩ xem Thái tử phi có dung nổi ngươi hay không!”

Từng câu từng chữ đều nhắm vào ta.

Chẳng qua vì nàng ta chắc chắn Thái tử và Thái tử phi tình cảm sâu đậm.

Cho dù ta bò được lên giường, Chu Mục vì dỗ Cố Khanh Tuyết không những không nâng ta thành thị thiếp, thậm chí còn có thể giết ta để nàng ta hả giận.

Ngay cả sống sót với ta cũng khó.

Bởi vậy đến một cung nữ cũng dám thẳng miệng mắng ta.

“Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.”

Ta thong thả mặc chỉnh tề quần áo, gật đầu với cung nữ ấy rồi đi thẳng khỏi tẩm điện.

Đúng vậy.

Muốn chim trĩ hóa phượng hoàng.

Trước hết.

Ta phải sống được đã.

Cho nên vừa ra khỏi tẩm điện.

Ta tháo một cây trâm khỏi búi tóc, nhìn về phía cung nữ đang quét dọn không xa.

5

Khi Thái tử phái người tới nói muốn gặp ta.

Đã là chạng vạng.

Những vũ cơ cùng phòng với ta đều lộ vẻ cười trên nỗi đau của người khác:

“Vừa rồi có cung nữ nhìn thấy Thái tử và Thái tử phi nắm tay trở về Đông Cung, nhìn bộ dạng chắc hai người đã làm hòa.

“Thái tử phi đa nghi hay ghen, chuyện này ai mà chẳng biết.

“Thẩm Khuynh Dung, ngươi nói Thái tử lúc này gọi ngươi tới, là phúc hay họa đây?

“…”

Tất cả đều cho rằng Chu Mục sẽ vì Cố Khanh Tuyết mà xử trí ta.

Chuyện như vậy không phải chưa từng xảy ra.

Chu Mục dù sao cũng là Thái tử, cung nữ muốn bò lên giường hắn nhiều vô số.

Nhất là đương kim Hoàng hậu luôn mong sớm được bế cháu, không biết đã đưa bao nhiêu cung nữ xinh đẹp tới.

Mỹ nhân cố tình quyến rũ.

Chu Mục lại là Thái tử.

Đôi khi chuyện hai bên đều tình nguyện cứ thế thuận nước đẩy thuyền, cùng hưởng một đêm xuân.

Nhưng sau khi Cố Khanh Tuyết biết, nàng ta liền nước mắt lưng tròng, bộ dạng như bị phản bội, khiến Chu Mục tự trách vô cùng.

Còn cung nữ thành công bò lên giường kia, cuối cùng cũng mất tích.

Có người nói bị đuổi khỏi hoàng thành.

Cũng có người nói.

Bị ném xuống giếng trong lãnh cung.

Tóm lại hoàn toàn biến mất.

Đợi Hoàng hậu biết chuyện muốn ngăn cản thì đã quá muộn.

Cho nên bây giờ đến lượt ta.

Mọi người cũng nhao nhao đoán kết cục của ta.

Là giống cung nữ trước, vô duyên vô cớ biến mất.

Hay xoay người trở thành chủ tử?

Nhưng ta biết.

Bọn họ càng hy vọng là vế trước.

Bởi lòng người mà.

Lạnh bạc nhất.

6

Ta vừa tới tẩm điện.

Cố Khanh Tuyết đã sai người giữ chặt ta, ép ta quỳ xuống đất ngẩng đầu nhìn nàng ta:

“Đồ hạ tiện! Cha mẹ sinh ngươi ra là để dạy ngươi không biết liêm sỉ đi quyến rũ nam nhân sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)