Chương 1 - Tình Yêu Không Trọn Vẹn
1
Đêm trước ngày đi đăng ký kết hôn, Cố Nghiên Thâm nhìn tôi vừa tắm xong, chợt lên tiếng.
“Trước đây làm tiểu tam cho người khác, em thấy cảm giác thế nào?”
“Sướng không? Kích thích không?”
Đầu tôi ong lên một tiếng, giọng nói cũng lạc đi.
“Anh thừa biết, tôi không thực sự là tiểu tam mà.”
Anh ta bước tới, dịu dàng lau tóc cho tôi, lời nói thốt ra nghe chừng vô tội nhưng lại từng chữ ác tâm, sắc như dao cứa.
“Tuy em làm kẻ thứ ba trong lúc không hay biết gì, nhưng nghĩ lại cũng thấy gợn gợn trong lòng.”
“Bạn bè anh đều biết chuyện này, nếu anh lấy em, người ta sẽ coi thường anh mất.”
“Nhưng em yên tâm, ngoài danh phận vợ chồng ra, thứ gì anh cũng có thể cho em.”
Nước mắt đong đầy khóe mi, giọng tôi run rẩy không thành tiếng:
“Sao… sao tự nhiên lại thế này? Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn rồi mà.”
Anh ta bật cười khẽ, đặt một nụ hôn phớt lên trán tôi.
“Đàn ông mà, ai chẳng thích những người phụ nữ trong sạch.”
“Bình thường chơi bời thì sao cũng được, nhưng khi thật sự kết hôn, vẫn muốn tìm một cô gái thanh bạch.”
Bức ảnh cưới đặt trên đầu giường lúc này chói mắt đến vô cùng.
Tôi run rẩy đầu ngón tay, đẩy tờ giấy siêu âm thai đang định rút ra từ trong túi xách ngược trở lại.
“Cố Nghiên Thâm, chúng ta chia tay đi.”
…
Anh ta hơi sững sờ, rồi ngay lập tức bật cười thành tiếng.
“Thanh Từ, em không cha không mẹ, chỉ có một thân một mình.”
“Rời khỏi anh, em còn có thể đi đâu?”
Tim đau đến mức gần như không thốt nên lời, ngay cả việc thở cũng kèm theo những cơn nhói buốt.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới khó nhọc mở miệng, phát hiện ra giọng mình đã khản đặc từ lúc nào.
“Cho nên.”
“Anh muốn tôi làm tình nhân trong bóng tối, đúng không?”
Cố Nghiên Thâm mân mê những ngón tay tôi, ánh mắt vẫn dịu dàng như nước.
“Điều đó có quan trọng không?”
“Hơn nữa, em cũng đâu phải chưa từng làm.”
Tôi giật mạnh tay lại, lửa giận trào dâng.
“Anh thừa biết trước đây tôi bị người ta gài bẫy cơ mà!”
“Là anh ta lừa tôi rằng anh ta còn độc thân! Tôi mới là nạn nhân!”
“Anh rõ ràng biết hết mọi chuyện!”
Cố Nghiên Thâm nở nụ cười mang ý vị không rõ, cũng chẳng hề tức giận.
“Có phải tiểu tam thật hay không, ai mà quan tâm chứ?”
“Người ta chỉ tin vào những gì họ nhìn thấy.”
“Năm đó, em bị vị hôn thê của Bùi thiếu gia đuổi đánh ngay trên phố, chạy trốn thục mạng như một con chuột qua đường.”
“Những chuyện đó, mọi người đều tận mắt chứng kiến cả rồi.”
Trong ánh mắt Cố Nghiên Thâm, vẫn là sự thâm tình đậm đặc không thể hòa tan.
Cứ như thể người vừa nhẹ bẫng nói ra câu không thể kết hôn với tôi, chẳng phải là anh ta vậy.
Tôi đau đớn nhắm nghiền mắt lại, trái tim như bị đục một lỗ hổng, gió lạnh rít gào lùa qua.
Giọng nói của Cố Nghiên Thâm lại vang lên bên tai.
“Thanh Từ, em đừng trách anh.”
“Em có một quá khứ không mấy vẻ vang như vậy, hết cách để làm Cố phu nhân rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
Khuôn mặt ngay trước mắt bỗng trở nên xa lạ vô cùng.
Năm năm trước, khi tôi bị vị hôn thê của Bùi Hành Chi cầm dao dồn vào chân tường, chính Cố Nghiên Thâm đã đứng ra cứu tôi.
Sau đó, chúng tôi yêu nhau như một lẽ tự nhiên.
Anh ta từng chỉ trời vạch đất thề thốt, sẽ cả đời đối xử tốt với tôi, tuyệt đối không có hai lòng.
Cũng chính anh ta đã nói.
Sẽ không bao giờ nhắc lại quá khứ của tôi nữa, càng không cho phép người khác lấy đó làm đề tài để làm tổn thương tôi.
“Thanh Từ, sau này nếu anh có lỗi với em, nếu anh ghét bỏ quá khứ của em, anh sẽ chết không tử tế!”
Lời thề rất nặng, tôi đã tin bằng cả nửa cuộc đời mình.
Nhưng giờ đây.
Vết sẹo quá khứ của tôi, lại biến thành thanh kiếm sắc bén do chính tay anh ta đâm về phía tôi, đâm đến máu me đầm đìa.
Tiếng chuông điện thoại chói tai chói tai đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng và ngột ngạt.
Giọng nói nũng nịu của một cô gái vang lên từ đầu dây bên kia: “Không phải đã nói là sẽ đến tìm em ngay sao?”
“Người ta đã đeo cả đuôi mèo nhỏ lên rồi, mà anh vẫn chưa đến.”
“Anh đến ngay đây.”
Cố Nghiên Thâm cưng chiều cười, đáy mắt tràn ngập sự hưng phấn và kích động không thể kìm nén.
Dáng vẻ này của anh ta, dường như đã rất lâu rồi tôi không được thấy.
Không biết từ bao giờ, một người vốn luôn chủ động và tích cực trong chuyện chăn gối như anh, lại trở thành kẻ bị động.
Cố Nghiên Thâm đứng dậy ra trước gương vuốt lại tóc, khi nhắc đến cô gái đó, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
“Cô ấy tên là Tri Ý, vừa mới tốt nghiệp đại học, sạch sẽ như một tờ giấy trắng vậy.”
“Sau này cô ấy bước qua cửa nhà này, em đừng có bắt nạt cô ấy.”
Cánh cửa đóng sầm lại, giống như một cái tát trời giáng, hai má tôi đau rát.
Rõ ràng là buổi chiều tà đầu hạ, nhưng tôi lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, cái lạnh buốt bò từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu, cả người run lên không kiểm soát được.
Tôi chỉ thấy mình giống như kẻ ngốc nghếch nhất thế gian.
Năm năm trước bị một người đàn ông lừa dối.
Năm năm sau, lại bị một người đàn ông khác lừa dối.
Tôi run rẩy đầu ngón tay, gửi đi một tin nhắn cho một người đã rất lâu không liên lạc.
[Lời hứa sẽ đưa tớ rời đi trước đây của cậu.]
[Còn tính không?]
2
Khi Cố Nghiên Thâm trở lại, đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Anh ta vừa vào cửa đã chú ý đến tôi đang cuộn tròn trên giường.
“Thanh Từ?”
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay lạnh ngắt của anh ta chạm vào vầng trán nóng hổi, tôi khe khẽ rên lên một tiếng.
Anh ta có chút hoảng hốt, lật tung chăn trên người tôi định đưa tôi đến bệnh viện.
“Thanh Từ, em sốt rồi, chúng ta phải đi gặp bác sĩ.”
Tôi lắc đầu không chịu đi, lý nhí nói muốn ăn chè sâm bổ lượng ở tiệm phía nam thành phố.
Cố Nghiên Thâm không chút do dự, sau khi cho tôi uống thuốc hạ sốt, liền hớt hải rời đi.
Nhưng khi tôi mơ màng tỉnh lại lần nữa, bên ngoài trời đã lại chập choạng tối.
Trên điện thoại nhận được tin nhắn của Cố Nghiên Thâm từ mười tiếng trước.
“Thanh Từ, Tri Ý cứ quấn lấy anh đòi đi ăn cùng, anh không về được rồi.”
“Chè anh đã gọi ship hỏa tốc cho em rồi, nhớ ăn nhé.”
Ngoài cửa, bát chè bị ánh mặt trời chiếu rọi suốt cả một ngày trời đã sớm ôi thiu.
Vừa chua vừa bốc mùi.
Giống hệt như đoạn tình cảm giữa tôi và Cố Nghiên Thâm lúc này.
Sự vật có tươi đẹp đến đâu, cũng không chịu nổi sự bào mòn của thời gian.
Nước mắt không báo trước mà rơi xuống, trái tim đã sớm đau đến tê dại.
Đây là lần thứ hai Cố Nghiên Thâm vì Trình Tri Ý mà bỏ rơi tôi.
Số lần sau này, sẽ chỉ càng nhiều hơn.
Tôi nhìn ảnh của anh ta, khẽ cười trào phúng.
Cố Nghiên Thâm, anh nói dối rồi.
Anh nói ngoài hôn nhân, thứ gì cũng có thể cho tôi.
Nhưng bây giờ, ngay cả trái tim của anh cũng không còn thuộc về tôi nữa.
Tối hôm đó, Cố Nghiên Thâm vừa về đã nhìn thấy bát chè bị tôi vứt vào thùng rác.
Anh ta nhíu mày, đáy mắt xẹt qua một tia thiếu kiên nhẫn.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Anh ta nằm xuống bên cạnh tôi, mùi nước hoa phụ nữ xa lạ xộc thẳng vào mũi tôi.
Dạ dày đột nhiên cuộn trào, cảm giác buồn nôn xông thẳng lên cổ họng.
Người đàn ông vốn dĩ chỉ thuộc về một mình tôi này.
Nay trên người lại mang theo dấu vết của người phụ nữ khác.