Chương 9 - Tình Yêu Giữa Những Đoạn Đường Gập Ghềnh
Bỗng nhiên bên cạnh truyền tới tiếng xì xào bàn tán chế giễu.
“Lâm Miên vì muốn trèo cao thật đúng là loại rác rưởi gì cũng nuốt trôi, độc đinh nhà họ Lý là một tên liệt, nàng ta cũng không tha.”
“Nhờ người tới thế thân bái đường, như vậy khác nào sỉ nhục, nàng ta vậy mà không tức giận, còn mỉm cười đi vào động phòng, thật là đủ đê tiện.”
Ta nhướn người qua “Lắc lắc cái đầu xem lỗ tai có tát được vào mặt các ngươi không, có thời gian quản nhàn sự nhà người khác, chi bằng lo lắng chút xem sắp đến ngày lễ lôi heo ra giết đi.”
Bọn họ lập tức sầm mặt lại.
Thẩm Diễm không màng tới khóc lóc nữa, vội vàng bịt miệng ta lôi ta chuồn thẳng.
Sợ đám người kia đuổi theo đánh ta.
Trên đường về nhà, hắn hỏi ta: “Sao lại nói giúp Lâm Miên.”
“Có lẽ tỷ ấy sống cũng chẳng dễ dàng gì.”
Thẩm Diễm mỉm cười xoa xoa đầu ta.
Vốn tưởng hắn sẽ suy sụp tinh thần mất mấy ngày, để tiêu hóa chuyện người trong lòng gả cho người khác.
Nhưng lại không hề.
Chẳng biết Thẩm Diễm bị đứt đoạn gân não nào, bỗng nhiên nảy ra sáng kiến.
“Huỳnh Huỳnh đã tám tuổi rồi, đáng ra phải tới học đường đọc sách rồi, ngày mai muội theo ca ca cùng đi học thư viện.”
“Tuổi của muội đi học tính ra đã muộn rồi, sau này mỗi ngày tan học về nhà, ca ca sẽ phụ đạo thêm bài khóa cho muội.”
Ta: “?”
Ta là một đứa trẻ con tại sao lại phải đi học.
Thẩm Diễm nói được làm được.
Ta không muốn đi học đường, hắn liền cường ngạnh bế ta đi.
Lúc ở nhà, hễ rảnh rỗi là lại lôi chữ ban ngày mới học ra khảo nghiệm ta.
Ngay cả lúc đút cơm cho ta, cũng không quên bắt ta học thuộc thơ.
Đọc đúng một câu mới được ăn một miếng.
Ta nghi ngờ hắn đang trả thù ta.
Nhưng Thẩm thúc và Thẩm di, bao gồm cả nương ta, đều cho rằng đó là chuyện tốt.
“Đọc sách nhiều người mới thông minh, sau này mới không bị lừa gạt.”
Từ đó trở đi, mỗi đêm người kêu gào thảm thiết ngoại trừ nương thân, lại có thêm cả ta.
Có điều, thỉnh thoảng Thẩm Diễm vẫn sẽ nhớ tới Lâm Miên một chút.
“Làm sao đây Huỳnh Huỳnh, ta vẫn không quên được nàng ấy.”
Oán khí của ta ngập trời, cái miệng càng thêm độc địa: “Sao, tỷ ấy hạ ngải huynh rồi à? Có cần muội mời đạo sĩ tới lập đàn làm phép cho huynh không?”
“Muội không nhắc tới đạo sĩ ta lại quên mất, từng có một vị đại sư nói qua kiếp này ta sẽ có một hồi đào hoa vận thịnh soạn.”
“Chắc là phần mộ bị người ta san phẳng, rồi xây lên đó cái mao phòng chứ gì.”
Thẩm Diễm hoàn toàn ngoan ngoãn.
Không bao giờ dám hỏi ta mấy cái vấn đề ngu ngốc đó nữa.
Tháng ngày ép buộc học tập khổ sở thì thôi đi, phụ thân xui xẻo của ta lại xuất hiện rồi.
10
Trạng thái của Thẩm Diễm đã tốt lên rất nhiều, ta và nương định đi dạo mua chút đồ cho người Thẩm gia, coi như quà từ biệt trước lúc rời đi.
Ngờ đâu lại bị phụ thân ta Từ Trường Châu tìm được cơ hội chặn đường, trưng ra bộ mặt thâm tình dạt dào.
“Ngọc Nhi, nàng có biết ta đã đợi bao lâu, mới đợi được nàng bước ra không? Sao nàng lại dẫn theo nữ nhi tới Hầu phủ.”
“Lần trước không phải ta không muốn nhận mặt hai mẹ con, mà là ta không muốn người ngoài xoi mói chuyện riêng của nhà chúng ta.”
“Ta vốn tưởng Tiểu Nhu là người thấu hiểu ta nhất, không ngờ nàng ta vừa vào phủ đã lòi đuôi hồ ly, chỉ nhắm vào tiền tài của ta. Ta đã đuổi nàng ta đi rồi, nàng và nữ nhi cùng ta về nhà được không.”
Tiểu Nhu trong miệng Từ Trường Châu, chính là ả bán trà kia.
Nương ta rất thanh tỉnh: “Trở về làm gì, chờ Tiểu Nhu thứ hai của ngươi sao?”
“Năm xưa là ngươi hưu ta, đã nói rõ từ nay về sau đường ai nấy đi, mong ngươi đừng tới quấy rầy cuộc sống của hai mẹ con ta nữa.”
Dứt lời, nương thân nắm lấy tay ta rời đi.
Nhưng Từ Trường Châu vẫn không từ bỏ.
Ông ta cứ túc trực canh gác bên ngoài Hầu phủ.
Chỉ cần nương ta bước ra là sẽ bắt gặp ông ta.