Chương 4 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
Thẩm Tri Ý không dừng lại, quay người rời đi.
Bên trong cửa hàng cung tiêu, ánh mắt Hạ Văn Thâm dừng trên bóng người bên ngoài, rất lâu không thu lại.
Lâm Phương bên cạnh khẽ hỏi: “Là cô ấy đúng không, người bạn thư hồi cấp ba, người cậu từng thích?”
Hạ Văn Thâm thu ánh mắt lại, gương mặt không có biểu cảm gì: “Ừ.”
Giọng Lâm Phương mang chút tiếc nuối: “Hối hận không? Trông cô ấy không giống hoàn toàn không có cảm giác với cậu.”
Hạ Văn Thâm im lặng một lúc: “Cô nghĩ nhiều rồi. Vừa rồi tôi gặp cô ấy đi xem mắt ở nhà hàng, nói chuyện với đối phương khá vui. Hơn nữa, chín năm trước cô ấy không đến cuộc hẹn trong lá thư ấy, đó đã là câu trả lời.”
Ánh mắt Lâm Phương khẽ lóe lên, còn định nói gì đó.
Nhưng Hạ Văn Thâm đã quay người đi ra ngoài, giọng lạnh nhạt tan vào không trung.
“Chín năm rồi, tôi chưa đến mức không buông được như vậy.”
Khi Thẩm Tri Ý về đến nhà đúng lúc tới giờ cơm tối.
Vừa vào cửa, mẹ cô đã ngạc nhiên hỏi: “Sao về nhanh thế? Không ăn cơm với Lục Minh à?”
Tim cô trĩu xuống, thẳng thắn nói: “Mẹ, con không thích anh ấy.”
Mẹ Thẩm cau mày: “Con không còn nhỏ nữa, hợp là được, còn nói thích hay không làm gì!”
Thẩm Tri Ý không trả lời, im lặng đi về phòng.
Cô cũng mong mình chỉ cần nói chuyện hợp hay không hợp mà không cần nói đến thích, nhưng năm thiếu nữ cô đã gặp một người quá chói mắt.
Từ đó về sau cô không thể ép mình chấp nhận một người chỉ vì “tạm được”.
Lúc này điện thoại bàn trong phòng khách reo lên, mẹ cô nhấc máy rồi gọi: “Tri Ý, bạn học gọi cho con!”
Thẩm Tri Ý đi tới nhận điện thoại, đầu bên kia vang lên giọng Lâm Phương:
“Tri Ý, đám cưới của tôi định vào mùng tám tháng Giêng, hôm đó cô có rảnh tới uống chén rượu mừng không?”
Tim cô đau âm ỉ, im lặng vài giây rồi nói: “Mùng tám chắc tôi đã về Hải Thành, không đến được. Chúc hai người tân hôn hạnh phúc trước.”
Lâm Phương không ép nữa.
Đêm giao thừa trôi qua giữa vô số âm thanh vụn vặt mà hạnh phúc.
Ăn cơm tất niên xong, bố mẹ Thẩm Tri Ý sang nhà hàng xóm đánh bài.
Pháo nổ suốt đêm ngoài cửa sổ, trên tivi đang chiếu chương trình mừng xuân cô cuộn mình trên sofa lật xem những tờ báo mấy ngày trước.
Bỗng nhiên, điện thoại bàn đổ chuông.
Cô nhấc máy, đầu bên kia im lặng một thoáng rồi một giọng trầm thấp vang lên: “Thẩm Tri Ý, giao thừa vui vẻ.”
Bàn tay cầm ống nghe của cô siết lại.
Thẩm Tri Ý biết đây chỉ là một lời khách sáo, nhưng mặt hồ trong lòng vẫn gợn sóng.
Cô nghĩ rồi khẽ đáp: “Giao thừa vui vẻ.”
Anh không nói nữa, vài giây sau cúp máy.
Chiều ngày hôm sau, Lục Minh hẹn Thẩm Tri Ý ra ngoài, nói cứ coi như hai người cùng đối phó với gia đình.
Cô đồng ý.
Không ngờ khi hai người đi đến Cung Văn hóa Công nhân thì gặp bạn học của anh.
Không chịu nổi sự nhiệt tình của mọi người, cô bị kéo vào một quán rượu nhỏ gần đó.
Trong phòng riêng đã có bảy tám người ngồi sẵn.
Lục Minh dẫn cô ngồi xuống, hơi áy náy: “Xin lỗi, lát nữa cô có thể về trước.”
Thẩm Tri Ý gật đầu: “Được.”
Đúng lúc này, một cô gái tóc ngắn ghé lại, vừa kinh ngạc vừa phấn khích hỏi cô: “Cô là Thẩm Tri Ý? Tôi đã đọc bài viết của cô trên báo!”
Mọi người xung quanh lập tức chú ý, có người tò mò hỏi: “Bài gì thế?”
Không chờ Thẩm Tri Ý trả lời, cô gái kia đã nói: “Chính là bài trước đây trên phụ san báo quân đội ấy! Bài có viết Hạ Văn Thâm vào đó!”
Nhắc tới Hạ Văn Thâm, mọi người lập tức hiểu ra.
Còn Thẩm Tri Ý thì lúng túng vô cùng, không ngờ chuyện này đã truyền tới cả nhóm bạn học của họ.
Cô đang định mở miệng giải thích thì cửa phòng riêng bất chợt bị đẩy ra.
Bóng dáng Hạ Văn Thâm bước vào, anh mặc một chiếc áo khoác xám đậm, càng làm ngũ quan thêm lạnh lùng sắc nét.
Đầu óc cô lập tức trống rỗng.
Hạ Văn Thâm chỉ nhìn cô một cái rồi lạnh nhạt dời mắt, ngồi xuống góc sofa: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”
Có người cười hỏi: “Sao cậu đi một mình, Lâm Phương đâu?”
Hạ Văn Thâm thản nhiên đáp: “Cô ấy chuẩn bị biểu diễn, không rảnh.”
Mọi người trêu chọc anh, chủ đề lại quay về Thẩm Tri Ý.
“Đúng rồi Văn Thâm, trùng hợp thật! Đối tượng của Lục Minh chính là người trước đây viết về cậu đấy!”
Hạ Văn Thâm nhấc mắt nhìn sang: “Đối tượng của Lục Minh?”
Chương 6
Thẩm Tri Ý vội giải thích: “Không phải, không phải, chỉ là bạn thôi.”
Lục Minh cũng vội gật đầu: “Đúng, hiện tại chỉ là bạn.”
Nghe vậy, mọi người cười ầm lên: “Sớm muộn gì cũng thành thôi.”
Giữa tiếng nói cười, chỉ có ánh mắt Hạ Văn Thâm dừng giữa Thẩm Tri Ý và Lục Minh, sâu không thấy đáy.
Đúng lúc này, anh bỗng lên tiếng: “Thẩm Tri Ý.”
Tim cô giật thót, quay sang nhìn anh.
Ánh mắt anh chạm mắt cô rồi dời đi: “Thiến Thiến bảo tôi nhắc cô xem tin nhắn, cô ấy đang tìm cô.”
Thẩm Tri Ý sững một chút, vội lấy máy nhắn tin mang theo bên người ra, quả nhiên có tin chưa đọc của Vu Thiến Thiến.
Cô cầm máy nhắn tin: “Tôi trả lời cô ấy ngay.”
Sau lưng, phòng riêng yên tĩnh một thoáng, những người vừa cười nói nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ thích thú.
“Văn Thâm, hóa ra cậu với Tri Ý cũng quen nhau từ trước à?”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng