Chương 13 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
“Là cô nữ được nhà Tần đầu nhi trong doanh chúng tôi nhận nuôi.” Ngô Thất nói. “Cha mẹ chết trong trận lũ, mẹ Tần đầu nhi ôm nàng ta về nuôi. Trong doanh đều gọi nàng ta là A Phượng.”
“Vậy muội muội ruột của Tần Liệt đâu?”
“Tên Tần Tiểu Mãn.” Ngô Thất nói. “Má trái có vết sẹo, to bằng đồng tiền, dùng tóc che lại. Tay phải từng gãy, không bưng được bát, không cầm được kim.”
Tay lão phu nhân run lên.
“Ngươi ngậm máu phun người!” Tần Tiểu Mãn khóc hô. “Ta là một cô nữ, các ngươi mua chuộc một tên què…”
“Vật thứ ba.” Ta nói.
Ta đi đến cửa từ đường.
“Vào đi.”
Tần Tiểu Mãn thật bước vào.
Mặc một thân vải xanh tóc chải từ bên trái xuống. Nàng đi đến giữa từ đường, quỳ xuống.
“Ta tên Tần Tiểu Mãn. Cha ta là Tần Đại, mẹ ta là Vương A Muội, ca ca ta là Tần Liệt.”
Nàng vén tóc lên.
Trên gò má trái, một vết sẹo.
Ngô Thất dưới đất bật khóc.
“Tiểu Mãn cô nương.”
“Ngô đại ca.”
Tộc trưởng đứng dậy.
“Tay phải ngươi làm sao?”
Tần Tiểu Mãn nhấc tay phải lên. Nhấc đến trước ngực thì dừng, không nhấc tiếp được.
“Năm chín tuổi bị ngã.”
“Ngã ở đâu?”
“Cối xay nhà ta.” Nàng nói. “Lần đó còn làm hỏng vòng bạc của mẹ ta, mẻ một chỗ.”
Ta lấy từ trong tay áo ra một vật.
Một chiếc vòng bạc, trơn, có một chỗ mẻ.
Ta đặt lên bàn.
“Chiếc vòng này…” Ta nói. “Là hôm kia ta chuộc về từ hiệu cầm đồ Quảng Phong phía tây thành.”
Trong từ đường không có một tiếng động.
“Bên trong vòng khắc ba chữ, Vương A Muội.” Ta nói. “Phiếu cầm ở đây. Ngày cầm là mười một tháng Năm. Người cầm ký tên là…”
Ta trải phiếu cầm ra.
“Chu Đức Hải.”
Thường tam thẩm đứng bật dậy.
“Đó là xa phu nhà ta.” Giọng bà ta thay đổi. “Xa phu nhà ta ở ngoài cầm đồ của hắn, liên quan gì đến ta!”
“Tam thẩm.” Ta nói. “Con không nói liên quan đến người.”
“Ngươi…”
“Con chỉ nói một việc.” Ta nhìn A Phượng. “Mười một tháng Năm, ngươi ở kinh thành.”
Mặt nàng ta lập tức mất màu.
“Tháng Ba ngươi cùng nàng ấy rời Sóc Châu, giữa đường lấy bọc hành lý của nàng ấy. Tháng Năm ngươi đến kinh thành, đem vòng của mẹ nàng ấy đi cầm. Mười hai tháng Bảy, ngươi đứng chờ binh mã của tướng quân đi qua ở dịch trạm Hắc Thủy.”
“Ngươi nói bậy!”
“Ta nói bậy cũng không sao.” Ta nói. “Dấu tay trên phiếu cầm có thể đối chiếu. Chu Đức Hải đang ở ngoài phủ, nha dịch đã mời hắn đi rồi.”
A Phượng lùi đến chân tường.
Lão phu nhân từ trên ghế đứng dậy, đi hai bước rồi khựng lại.
“Tiểu Mãn.” Bà mở miệng.
Tần Tiểu Mãn thật ngẩng đầu.
“Ca ca ngươi…”
“Ca ca con mất rồi.” Nàng nói. “Mùng bảy tháng Tư, ngoài thành Sóc Châu, tên cắm ở sườn trái.”
Lão phu nhân không thở kịp, ngã về phía sau.
Thường Ngọc Hành xông tới đỡ bà.
Trong từ đường rối loạn một hồi.
Tộc trưởng gõ mạnh gậy xuống đất.
“Đều đứng yên!”
Mọi người đều đứng lại.
Tộc trưởng nhìn A Phượng.
“Ngươi tên gì?”
A Phượng dựa vào chân tường, không lên tiếng.
“Ta hỏi ngươi tên gì.”
Nàng chậm rãi ngẩng đầu.
Tất cả mọi người trong từ đường đều nhìn nàng.
Nàng cười một cái.
“Ta tên gì, quan trọng sao?”
12
Trong từ đường không ai nói chuyện.
A Phượng đứng thẳng lên từ chân tường.
“Ta ở Tần gia mười một năm.” Nàng nói. “Ngày Tần đại thẩm ôm ta về, bà nói là nuôi như con gái. Nuôi đến năm thứ ba, Tần đại thẩm chết. Từ ngày đó, ta ngủ trong phòng chứa củi, ăn đồ thừa.”
Nàng nhìn về phía Tần Tiểu Mãn thật.
“Nàng ta gãy tay, cả nhà vây quanh nàng ta. Ta nhóm lửa làm cháy nửa bàn tay, ai hỏi một câu chưa?”
Tần Tiểu Mãn cúi đầu.
“Tần Liệt nói muốn đưa nàng ta đến kinh thành, giao cho Thường tướng quân, nuôi đến lúc xuất giá.” A Phượng nói. “Vậy ta thì sao? Ta ở trong căn phòng đó mười một năm, ta tính là gì?”
Tộc trưởng mở miệng: “Cho nên ngươi mạo danh thay thế.”
“Ta lấy bọc hành lý của nàng ta.” A Phượng nói. “Ta không giết nàng ta, không bán nàng ta, ta để lại tiền đi đường cho nàng ta.”
“Ngươi vứt nàng ấy giữa đường, khi nàng ấy đang bệnh.” Ta nói.
“Nàng ta mạng lớn.” A Phượng nhìn ta. “Nàng ta sống đến hôm nay cũng là nhờ tiền ta để lại.”
Ta tiến lên một bước.
“Ta hỏi ngươi một chuyện.”
“Hỏi đi.”
“Tháng Năm ngươi đến kinh thành. Mười hai tháng Bảy mới đến dịch trạm Hắc Thủy.” Ta nói. “Hai tháng ấy, ngươi ở đâu?”
Mắt nàng ta động khẽ.
Nàng ta nhìn về phía Thường tam thẩm.
Thường tam thẩm đứng sau ghế, hai tay nắm chặt lưng ghế.
“Ngươi nhìn ta làm gì!”
“Tam thẩm.” Ta nói. “Con còn chưa hỏi người cái gì.”
“Lời của loại người như nàng ta ngươi cũng tin?”
“Con không tin lời nàng ta.” Ta nói. “Con tin phiếu cầm. Chu Đức Hải là xa phu nhà người, ngày mười một tháng Năm thay nàng ta cầm chiếc vòng. Quy củ của hiệu cầm đồ, cầm đồ phải hỏi rõ lai lịch, lai lịch không rõ thì không nhận. Chu Đức Hải nói với chưởng quầy hiệu cầm đồ rằng, đây là thái thái nhà hắn thưởng cho hạ nhân.”
Mặt Thường tam thẩm tím bầm.
“Chưởng quầy đang ở ngoài cửa.” Ta nói. “Có cần mời vào không?”
Tộc trưởng giơ tay: “Mời.”
Chưởng quầy đi vào, nhìn Thường tam thẩm một cái rồi quỳ xuống.