Chương 3 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Câu thứ hai là: “Ta có thể làm việc đổi cơm.”

Câu thứ ba là: “Ta không kén ăn, chỉ là ăn hơi nhiều.”

Hắn ở lại nhà thím Đào.

Bổ củi, gánh nước, sửa hàng rào.

Miệng không ngừng cả ngày.

Gà đẻ trứng, hắn có thể khen con gà nửa ngày.

Mưa tạnh, hắn có thể nói cảm ơn với trời.

Ban đầu ta chê hắn ồn.

Sau này mới phát hiện, căn nhà có hắn thì mùa đông cũng không còn khó chịu đến thế.

Hắn chưa bao giờ hỏi ta đã chịu những khổ sở gì ở kinh thành.

Chỉ khi ta giật mình tỉnh giấc ban đêm, hắn đứng ngoài cửa nói: “Đường Âm, ta ở trong sân.”

“Nếu nàng sợ thì gọi ta.”

“Nếu nàng không muốn gọi, ta vẫn ở đây.”

Khi đó ta trốn trong chăn, cắn mu bàn tay mà khóc.

Khóc xong, sáng hôm sau hắn vẫn bưng cháo vào, cười như không biết gì.

Hắn nói: “Hôm nay cháo không khê.”

“Đây là bước tiến lớn trong đời ta.”

“Nàng phải nếm một miếng để làm chứng.”

Ta đã được kéo trở về từng chút một như vậy.

Không phải bằng đạo lý lớn lao.

Mà bằng một bát cháo, một câu nói nhảm, một ngọn đèn không tắt trong đêm.

Vì thế bây giờ hắn chắn trước mặt ta.

Ta không muốn tiếp tục trốn sau lưng hắn.

Ta bước đến trước mặt Bùi Nghiễn Chu.

“Thư ngươi cầm về.”

“Lời ta cũng chỉ nói một lần.”

“Thẩm Bảo Châu bệnh hay không, không liên quan đến ta.”

“Thái tử có bồi trà hay không, ta không cần.”

“Nếu Hầu phủ cảm thấy mất mặt thì cứ coi như ta đã chết.”

Ánh mắt Bùi Nghiễn Chu thay đổi.

“Thẩm Đường Âm!”

Ta không lùi.

“Năm xưa chẳng phải các người đã nghĩ như vậy sao?”

Hơi thở hắn nặng hơn.

Đầu thôn lại im lặng.

Lần này ngay cả Tần ma ma cũng không dám chen lời.

Bùi Nghiễn Chu thấp giọng nói: “Chuyện năm xưa không phải như nàng nghĩ.”

Ta hỏi: “Vậy là thế nào?”

Yết hầu hắn chuyển động.

Nhưng không nói.

Tạ Tam Lang bỗng xì một tiếng.

“Ngươi xem.”

“Không nói được.”

“Không nói được còn giả vờ thâm trầm.”

“Kinh thành đang thịnh hành kiểu này sao?”

Bùi Nghiễn Chu đột ngột nhìn hắn.

“Ngươi im miệng.”

Tạ Tam Lang cười tủm tỉm.

“Không im được.”

“Trời sinh nhiều lời.”

“Nếu ngươi không thích nghe thì mau đi đi.”

“Đường rộng lắm, không tiễn.”

Bùi Nghiễn Chu cuối cùng mất kiên nhẫn.

Hắn ném phong thư xuống bên chân ta.

“Hôm nay nàng không về, ngày mai Hầu gia sẽ đích thân phái người đến.”

“Đến lúc đó sẽ không còn là mời.”

Nụ cười trên mặt Tạ Tam Lang nhạt đi.

Hắn cúi xuống nhặt phong thư.

Không đưa cho ta.

Mà nhét thẳng trở lại vào lòng Bùi Nghiễn Chu.

“Vậy ngươi cũng thay ta mang về một câu.”

“Ngày mai ai đến cũng phải nói đạo lý.”

“Nếu không nói đạo lý, ta cũng có cách không nói đạo lý.”

Bùi Nghiễn Chu lạnh lùng nhìn hắn.

“Ngươi có cách gì?”

Tạ Tam Lang phủi tro trên tay.

“Ta biết đi cáo trạng.”

“Người ta quen nhiều lắm.”

“Trưởng thôn, lý chính, đại thúc bán bánh nướng trước cửa huyện nha.”

“Còn có một lão đầu tính tình rất lớn.”

“Tuy ông ấy luôn mắng ta, nhưng nếu người khác bắt nạt ta, ông ấy có thể mắng người đó ba ngày.”

Tần ma ma cười lạnh.

“Dân quê cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy.”

Tạ Tam Lang gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Nhưng có kẻ ngay cả chút bản lĩnh này cũng không có.”

“Chỉ biết đứng trên bờ nhìn người chìm xuống.”

Tim ta đột ngột siết lại.

Sắc mặt Bùi Nghiễn Chu hoàn toàn thay đổi.

Hắn nhìn chằm chằm Tạ Tam Lang.

“Ngươi biết gì?”

Tạ Tam Lang không nhìn hắn.

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt rất sáng, cũng rất vững.

“Đường Âm.”

“Nếu nàng không muốn về, chúng ta sẽ không về.”

“Nếu nàng muốn trở lại nói cho rõ ràng, ta đi cùng nàng.”

“Không phải về nhà.”

“Là đi đòi nợ.”

Ta nghe thấy tiếng tim mình đập.

Một nhịp.

Lại một nhịp.

Trong bốn năm, ta chưa từng nghĩ sẽ bước vào tòa Hầu phủ đó lần nữa.

Nhưng bây giờ Bùi Nghiễn Chu đứng ở đây.

Tên Thái tử lại đè xuống.

Bệnh của Thẩm Bảo Châu, thư của mẫu thân, mệnh lệnh của phụ thân.

Họ sẽ không dừng.

Nếu ta cứ trốn, họ sẽ liên tục tìm đến.

Ta ngẩng đầu.

“Được.”

Tạ Tam Lang lập tức cười.

“Vậy ngày mai đi.”

“Hôm nay không được.”

“Hôm nay cá đã mua về rồi.”

“Chuyện lớn đến đâu cũng không thể làm lỡ bữa cơm.”

Ta không nhịn được, cũng cười một cái.

Bùi Nghiễn Chu nhìn nụ cười của ta, vẻ mặt trống rỗng trong thoáng chốc.

Có lẽ rất lâu rồi hắn chưa thấy ta cười.

Hoặc nói đúng hơn, hắn chưa từng nghiêm túc nhìn ta.

Khi xe ngựa rời đi, bánh xe cuốn bùn nước tung lên.

Trước khi lên xe, Tần ma ma còn quay lại trừng ta.

Ta không nhìn bà ta.

Tạ Tam Lang xách cá đi bên cạnh ta.

Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm.

“Ngày mai vào kinh, ta nên mặc bộ nào?”

“Bộ xanh đẹp hay bộ xám đẹp?”

“Bộ xanh làm ta trông có tinh thần.”

“Bộ xám chịu bẩn.”

“Hay là mang cả hai?”

“Lỡ họ cãi lâu, ta còn có thể thay một bộ.”

Ta thấp giọng nói: “Tạ Tam.”

“Ừ?”

“Vì sao ngươi biết chuyện trên bờ?”

Bước chân hắn dừng lại.

Gió từ mặt sông thổi tới.

Đuôi cá trong tay hắn khẽ lay động.

Tạ Tam Lang không trả lời ngay.

Một lúc sau, hắn lấy từ trong lòng ra một miếng ngọc cũ.

Miếng ngọc thiếu một góc.

Trên đó khắc một chữ ta chưa từng thấy.

Hắn nói: “Bởi vì ngày ấy, ta cũng ở kinh thành.”

04

Ta nhìn chằm chằm miếng ngọc trong lòng bàn tay Tạ Tam Lang.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)