Chương 21 - Tình Yêu Giữa Hai Thế Giới
Bộ hạ cũ của Chiêu Vương phủ cũng đưa tới dược liệu đã niêm phong nhiều năm.
Tạ Tam Lang được đưa vào thiên điện dùng thuốc.
Ta canh bên ngoài, máu trên tay rửa đi rửa lại, vẫn cảm thấy lòng bàn tay dính nhiệt độ của hắn.
Thím Đào ngồi cạnh, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
“Sẽ ổn thôi.”
“Tiểu tử ấy nhiều lời như vậy, Diêm Vương nhất định chê phiền.”
Ta vừa khóc vừa cười.
Việc thẩm vấn trong điện kéo dài đến sáng.
Thái tử biển thủ quân lương biên cương, nuôi tư binh, mưu hại Chiêu Vương, vu hãm Lâm Chiếu Vi, từng tội từng tội đều có ám sách làm chứng.
Thẩm Bảo Châu khóc lóc cắn ngược Thái tử, cũng khai rõ chuyện năm ấy đẩy ta bên hồ.
Nàng ta nói nàng ta hận ta trở về.
Hận ta mang họ Thẩm.
Hận trên người ta có thể có thứ giúp Hầu phủ trở mình.
Vì vậy nàng ta đẩy ta xuống nước.
Thái tử và Bùi Nghiễn Chu đứng trên bờ, không cứu.
Thái tử sợ ta tỉnh lại sẽ kể chuyện về thanh niên xa lạ bên hồ.
Bùi Nghiễn Chu sợ ta mượn chuyện rơi xuống nước để bám vào môn hộ thanh quý.
Thẩm Hoài Chương và Liễu thị quỳ trong điện, không nói được một câu.
Bệ hạ hỏi ta muốn xử lý chuyện rơi xuống nước thế nào.
Ta nhìn họ.
Liễu thị khóc gọi ta.
“Đường Âm, nương sai rồi.”
“Nương thật sự biết sai rồi.”
Thẩm Hoài Chương cũng nằm rạp nói: “Vi phụ sẽ bù đắp cho con.”
Ta bỗng cảm thấy mệt mỏi.
“Ở đây ta không có cha mẹ.”
“Mẫu thân ta tên Lâm Chiếu Vi.”
“Người nuôi ta sống đến hôm nay đang ở bên cạnh ta.”
Viền mắt thím Đào đỏ lên.
Ta tiếp tục nói: “Thẩm Bảo Châu chịu tội theo luật.”
“Thái tử chịu tội theo quốc pháp.”
“Định An Hầu phủ năm ấy chiếm di vật trung liệt, giấu việc di cô của mẫu thân ta còn sống, mua chuộc nhân chứng, mưu sát bất thành, cũng xin bệ hạ điều tra xử lý.”
Thẩm Hoài Chương mềm nhũn ngã xuống đất.
Liễu thị khóc đến gần như ngất.
Bệ hạ trầm giọng chuẩn tấu.
Thái tử bị phế, áp vào thiên lao, chờ Tam ty hội thẩm.
Định An Hầu phủ bị tước bỏ tước vị, niêm phong.
Thẩm Hoài Chương vào ngục.
Liễu thị biết chuyện không báo, bị giam trong gia miếu.
Thẩm Bảo Châu nhiều tội cộng lại, bị áp vào hình ngục.
Bùi Nghiễn Chu tự xin cởi bỏ quan chức, đến biên cảnh phía bắc trấn thủ mười năm.
Hắn nói đó là chuộc tội.
Ta không cầu tình cho hắn.
Thím hái sen được mời vào điện làm chứng, bệ hạ thưởng bạc và ruộng, còn sai người hộ tống bà về quê.
Thím Đào cũng được thưởng.
Nghe nói được ban một tòa nhà, bà sợ đến nửa ngày không nói gì.
Nếu Tạ Tam Lang ở đây, nhất định sẽ nói nhà lớn có thể phơi thêm củ cải khô.
Nhưng hắn vẫn chưa tỉnh.
Chạng vạng, thái y từ thiên điện đi ra.
Ta lập tức đứng dậy.
Thái y lau mồ hôi.
“Độc tính đã được áp xuống.”
“Nhưng Vương gia vẫn chưa tỉnh.”
“Nếu đêm nay không tỉnh lại, sau này khó nói.”
Trước mắt ta tối sầm.
Thím Đào đỡ ta.
Ta lao vào thiên điện, nắm bàn tay lạnh của Tạ Tam Lang.
“Tạ Tam Lang.”
“Ngươi không phải nói nợ ta một hôn lễ sao?”
“Ngươi không được quỵt nợ.”
Hắn yên tĩnh nằm đó, không đáp.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm đè xuống.
Từng ngọn cung đăng sáng lên.
Ta nằm bên giường hắn, từng câu từng chữ nói chuyện với hắn.
Nói thím Đào còn chờ mắng hắn.
Nói lừa huynh trong thôn vẫn chưa được ăn cỏ non.
Nói con gà nhà thím Lưu lại đẻ trứng.
Nói mẫu thân để lại thư cho ta.
Nói sau này ta muốn mang họ Lâm.
Nói đến cuối, giọng ta khàn đi.
“Tạ Tam Lang.”
“Nếu ngươi còn không tỉnh.”
“Ta sẽ gả cho người khác.”
Ngón tay trên giường bỗng khẽ móc lấy tay ta.
21
Cả người ta cứng lại.
Mắt Tạ Tam Lang vẫn nhắm, giọng thấp đến gần như không nghe thấy.
“Gả cho người khác không được.”
“Ta không đồng ý.”
Nước mắt ta rơi xuống.
“Ngươi tỉnh rồi?”
Hắn chậm rãi mở mắt, đáy mắt vẫn phủ bệnh khí nhưng cố cong môi.
“Vừa tỉnh.”
“Đã nghe có người muốn đổi tân lang.”
“Dọa hồn ta chạy nhanh hơn.”
Ta vừa khóc vừa cười.
“Ngươi còn sức lắm lời.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt rất sáng.
“Có.”
“Để dành đấy.”
“Nếu ta không nói, nàng sẽ khó chịu biết bao.”
Ta cúi đầu áp trán lên mu bàn tay hắn.
Lần này ta không nhịn nước mắt.
Trước kia ta cho rằng khóc là yếu đuối.
Sau này Tạ Tam Lang nói với ta.
Đau thì cứ khóc.
Khóc xong ăn cơm.
Ăn xong tiếp tục đi về phía trước.
Hắn muốn giơ tay lau nước mắt cho ta nhưng động đến vết thương, đau đến nhíu mặt.
Ta vội ấn hắn lại.
“Đừng động.”
Hắn tủi thân nhìn ta.
“Vậy nàng cúi thấp một chút.”
Ta cúi xuống.
Hắn dùng đầu ngón tay không bị thương khẽ chạm khóe mắt ta.
“Đường Âm, đừng khóc.”
“Ta vẫn còn đây.”
Bốn chữ ngắn ngủi như kéo ta hoàn toàn lên khỏi cái hồ sâu ấy.
Bệ hạ nghe tin Tạ Tam Lang tỉnh, trong đêm chạy tới.
Người đứng trước giường, viền mắt đỏ lên rồi lại đỏ, cuối cùng chỉ nói một câu.
“Tỉnh là tốt.”
Tạ Tam Lang yếu ớt chớp mắt.
“Hoàng huynh, ta có thể tạm thời không làm Vương gia không?”
Sắc mặt bệ hạ trầm xuống.
Hắn lập tức bổ sung.
“Ta là người bệnh.”
“Lời người bệnh có thể không tính.”
Bệ hạ tức đến bật cười.
“Đợi ngươi dưỡng khỏe, từ từ tính.”
Tạ Tam Lang lén nhìn ta.
“Xong rồi.”
“Sau này sống khó đây.”
Ta thấp giọng nói: “Ngươi bớt chọc bệ hạ tức giận là được.”